Sign up

Tọa đàm khoa học

 

Trình bày tham luận tại Tọa đàm


Ngày 01/9/2011, Tham gia tọa đàm khoa học tại viện NC Tôn giáo. Tại đây, mình có trình bày tham luận: “Về mối quan hệ giữa khoan dung tôn giáo và đoàn kết hòa hợp dân tộc trong hành xử chính trị của Hồ Chí Minh”. Bài tham luận được đánh giá là nghiêm túc và công phu, cách trình bày cũng gây được sự quan tâm. Đoàn Thanh niên Viện NC Tôn giáo làm công tác tổ chức khá tốt. Lãnh đạo quan tâm, coi trọng. Buổi tọa đàm có không khí học thuật và có hiệu quả.
Đây cũng là một kinh nghiệm quý trong cách làm khoa học của chi đoàn Bạn.

_________
Tin về buổi tọa đàm:
Sáng ngày 01 tháng 9 năm 2011 tại Hội trường Viện Nghiên cứu Tôn giáo, Viện Khoa học xã hội Việt Nam đã diễn ra buổi Toạ đàm khoa học với chủ đề: “Tìm hiểu tư tưởng Hồ Chí Minh về tôn giáo, tín ngưỡng” do Chi đoàn Viện Nghiên cứu Tôn giáo tổ chức.
Buổi Tọa đàm diễn ra vào dịp cả nước đang vui mừng kỷ niệm những mốc son vinh quang của lịch sử dân tộc – Đó là kỷ niệm 66 năm cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9 (1945-2011). Đặc biệt nó gắn thiết thực với việc học tập và làm việc theo tâm gương đạo đức Hồ Chí Minh mà Đảng ta đã phát động, hơn nữa lại gắn với đặc thù của hoạt động đoàn trong một cơ quan chuyên nghiên cứu về tôn giáo thì việc tổ chức Tọa đàm này còn có ý nghĩa sinh hoạt nghề nghiệp thực sự lý thú và bổ ích cho các đoàn viên là những người trẻ mới vào nghề.
Mục đích của Hội thảo là tạo diễn đàn cho các nhà khoa học trẻ có cơ hội được trao đổi và học hỏi các kinh nghiệm nghiên cứu ở một lĩnh vực nghiên cứu về tư tưởng Hồ Chí Minh về tôn giáo, tín ngưỡng.

 

Có thể nói với 14 bài tham luận được lựa chọn trình bày của các diễn giả trẻ đã thể hiện được khả năng nghiên cứu độc lập và bản lĩnh diễn thuyết vững vàng. Tại buổi Toạ đàm TS. Nguyễn Quốc Tuấn – Phó Viện Trưởng – Bí Thư Chi bộ Viện Nghiên cứu Tôn giáo đánh giá những bài tham luận của các đoàn viên trẻ trong và ngoài chi đoàn như: 1. “Mối quan hệ giữa khoan dung tôn giáo và đoàn kết hoà hợp dân tộc trong hành xử chính trị của Hồ Chí Minh” (Th.s. Phạm Xuân Hoàng, Chi đoàn Viện Thông tin Khoa học xã hội); 2. “Hồ Chí Minh bàn về Tôn giáo với Chủ nghĩa xã hội: Cơ sở Lý luận” (Dương Văn Biên, Chi đoàn Viện Nghiên cứu Tôn giáo); 3. “Vận dụng tư tưởng Hồ Chí Minh về đoàn kết tôn giáo trong việc vận dụng chính sách đoàn kết tôn giáo ở Việt Nam” (Th.s. Hoàng Thị Mỹ Quỳnh, Chi đoàn Viện Triết học); 4. Tư tưởng Hồ Chí Minh với vấn đề đoàn kết đoàn kết lương giáo – nhìn nhận từ góc độ lịch sử (Th.s. Trịnh Thị Hà, Chi đoàn Viện Sử học). 5. “Hồ Chí Minh với Công giáo Việt Nam” (Nguyễn Hồng Đức, Chi đoàn Viện Triết học). 6. “Khả năng đồng hành cùng dân tộc của Công giáo Việt Nam qua tư tưởng Hồ Chí Minh” (Nguyễn Thị Kim Thoa, Chi đoàn Viện Nghiên cứu Tôn giáo). Đây là những tham luận đã tạo ra nhiều ý kiến sôi nổi tại buổi Toạ đàm và được đánh giá rất cao.

Toạ đàm đã nhận được 14 bài tham luận của các đoàn viên trong và ngoài chi đoàn như: Chi đoàn Viện Thông tin Khoa học xã hội; Chi đoàn Viện Sử học; Chi đoàn Viện Triết học; Chi đoàn Viện Nghiên cứu Văn hoá. Đại diện lãnh đạo PGS.TS. Nguyễn Hồng Dương – Viện trưởng Viện Nghiên cứu Tôn giáo phát biểu khẳng định qua buổi Toạ đàm này giúp các cán bộ trẻ của các chi đoàn trong Viện Khoa học xã hội Việt Nam có sự gặp kết, giao lưu, trao đổi học tập để cùng nhau nghiên cứu theo từng chuyên môn riêng.

Tin, ảnh: Lê Đức Hiển. Viện Nghiên cứu Tôn giáo

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Ca khúc mới về Biển Đông

PTH: Trong những ngày sôi sục ngọn lửa yêu thương hướng về Biển Đông nơi có hai quần đảo Hoàng Sa – Trường sa lâu đời của Tổ quốc, trái tim mỗi chúng ta bay lên cùng giai điệu bài hát này. Cầu cho biển đảo bình yên, nhưng tôi nghĩ rằng sự quyết tâm và dũng cảm của chúng ta mới làm nên sự bình yên đó, đừng trông đợi lòng tốt của kẻ khác, đừng sai lầm hôm nay đừng để rồi vạn năm sau con cháu ta phải nhỏ lệ đau đáu Hoàng sa- Trường sa.

alt src=http://paxuhoang.files.wordpress.com/2011/07/evietkhanh-bayquabiendong1.jpg?w=450&h=299

Le viet khanh, tac gia: Bayquabiendong

 (Xem tiếp)

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Triết 42a, sau 10 năm, hội ngộ [PTH]

Một thời để nhớ


Cuộc hội ngộ sau mười năm lớp 42a Triết học ra trường, đã diễn ra vào ngày 26.6 ở con phố Trần Hữu Dực, Mỹ Đình. Tôi gọi là cuộc hội ngộ 10 năm lần thứ nhất, vì rằng, các bạn còn đề nghị một cuộc họp lớp thứ hai với quy mô lớn hơn dự định sẽ diễn ra vào ngày hội 35 năm Khoa Triết học và nhà giáo Việt Nam trong năm nay. Chắc hẳn có nhiều điều thú vị. Bây giờ quay lại nói chuyện đã qua, với một vài thông tin có thể có ích cho những người chưa được gặp mặt.
- Buổi họp được tổ chức từ ý tưởng của một nhóm bạn đang học nghiên cứu sinh tại Học viện khoa học xã hội gồm Tô Mạnh Cường, Triệu Quang Minh, Trần Thị Lan Hương, Bùi Thị Thùy Dương và một số bạn bè chung quanh Hà Nội được gọi tới.
- Anh Trần Hữu sử, nguyên lớp trưởng có nhã ý tài trợ cho lớp 30 triệu VNĐ (ý của anh là chia sẽ lộc từ một vụ làm ăn trúng mánh, nghe đâu 1 triệu USD).
- Buổi họp mặt kéo dài trong 4h đồng hồ từ 11 p.m – 16h với có sự có mặt của 34 khuôn mặt (non ½ lớp), trong đó có sự góp mặt của 4 bạn nữ.
- Một số người có ý kiến, sau cuộc vui này, chúng ta nên tổ chức chu đáo và quy mô hơn.
Anh em cám ơn anh Trần Hữu Sử nhiều, anh là người tài trợ cho cuộc vui, quan trọng hơn anh đã chứng tỏ với mọi người một tấm lòng, một ân tình cũ xưa mà vẫn luôn tươi mới. Dẫu theo nghiệp kinh doanh nhưng anh vẫn mang trong mình tâm hồn lãng mạn, yêu cái đẹp và coi trọng chất nhân văn. Và em tin rằng, những người có mặt đều có chung một tấm lòng hướng về nhau, hướng về kỉ niệm một thời một thuở, muốn có mặt trong nhau trên hành trình về phía tương lai.
Có những bạn từ nơi xa hàng trăm cây số, có bạn đến với chúng ta trong một giờ xe kịp có mặt cho buổi đoàn viên (Văn Tuấn- Hải Dương). Nhiều bạn vẫn sôi động như thời đi học (Hùng, Huy, Sơn, Mười…). có những bạn trầm tư hơn ngày xưa (Văn Tặng, Phùng Thủy), có bạn khác nhiều thời đi học (Kim Tôn). Có những người chưa kịp đến, tiếc cho Hải người nhiệt tình đưa tin cho tôi, nhưng đến giờ họp mặt không ai có thể trông con. Châu Giang, sau mười năm ra trường, mất tới ba mươi phút lòng vòng tìm địa chỉ trong con phố mới giữa cái nắng hè Hà Nội cũng đã có mặt. Những bạn nữ lớp mình phần lớn xinh đằm hơn ngày xưa. Các bạn nam cũng có nhiều đỗi khác, duy một vài người không đổi mấy, ví như tôi và Tô Cường, như Thùy Dương vẫn gọi chúng tối là những chàng là còi.
10 năm chưa hẳn đã dài, trong số này đã có ít nhất một lần gặp mặt, cũng có những gương mặt tạm coi là thành đạt, có không ít người đã nắm giữ những cương vị chủ chốt về chuyên môn song cái nhìn thấy rõ nhất là phần lớn 42a Triết đều theo nghiệp giảng viên và khoa học, nhiều người trong số đó đang học tiến sĩ (số này hiện có chục người và sắp tới đây vài bạn sẽ thành tiến sĩ: Đào Đình Thưởng, Nguyễn Hữu Thụ, Phạm Hoàng Giang). Phần lớn những người đi làm giảng viên đều đã là thạc sĩ triết học. Một số ít người theo báo chí (Thái Huy, Chí Tuấn…), một số người về địa phương làm công tác phong trào, văn xã, tuyên giáo (Hùng, Lĩnh,…), chỉ số ít người đi kinh tế ngành, kinh doanh (anh Trần Hữu Sử, anh Dương Ngọc Thủy….).

Cuộc vui 3 giờ quá ngắn, nhiều điều muốn biết về nhau chưa kịp biết. Sau mười năm không ít những đỗi thay. Trong xã hội thông tin nhiều khi nghe đấy, biết đấy, nhưng để tỉ mẫn và cụ thể không phải ai cũng chu đáo lưu tâm
Sau cuộc vui, tôi biết nhiều người có thêm thông tin để liên lạc với nhau (mobile/email) và có điều kiện để gần gũi nhau hơn. Ít nhất thì sẽ có một hòm thư chung theo dự định: triet42a@yahoo.com để mọi người cùng thông tin, trao đổi. Rồi sẽ một ngày gần đây ban cán sự lớp cũ và chấp hành đoàn cũ ngồi với nhau cho một chương trình mới. Hy vọng là mọi chuyện sẽ tốt đẹp! và mục tiêu của mỗi buổi họp lớp chúng ta là:
“Gặp nhau hoan hỉ nụ cười/
Nhìn nhau để thấy cuộc đời đẹp thêm”.

Hà Nội 6/2011

Nguồn: http://paxuhoang.wordpress.com/2011/07/06/tri%e1%ba%bft-42a-sau-10-nam-h%e1%bb%99i-ng%e1%bb%99-ptgh/

(2) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Cả nước hướng lòng về miền Trung ruột thịt

Cả nước hướng lòng về miền Trung ruột thịt Cập nhật lúc 21:23, Thứ Bảy, 23/10/2010 (GMT+7) ,

 - Lũ chồng lên lũ, khổ nạn bao trùm nhiều miền quê Quảng Bình, Hà Tĩnh, Nghệ An. Tang thương vì nhiều người thân đã bị cuốn trôi theo dòng nước. Theo thống kê đã có hơn 80 người thiệt mạng. Đo sao được những giọt nước mắt đã chảy khô trên đôi mắt mệt mỏi vì bão lũ, vì đau thương.  (Xem tiếp)

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

NGÓNG LŨ PHÍA QUÊ XA

Con đã không về được với quê hương

Nghe tin lũ lòng miên man con nước

Đêm thức ngủ mơ những ngôi nhà còn đỉnh chóp

Bàng bạc sóng bùn trôi mãi miết vô tình

 

Con không về được với miền Trung

Ngày dõi theo từng mẫu tin

Tim con nung lửa

Ngôi nhà thân yêu nước tràn bậu cửa

Tiên tổ linh thiêng đau đáu nhìn ra

Trời thì xa mà bão lũ thì gần

Cháu nhớ bà

Mắt rớm nước quê hương

Bạn gần xa

Thăm tin san sẻ

Anh em gần nhau thêm

Trong hoạn nạn quê hương

 

Miền Trung ơi mấy đoạn trường

Ai đo cho nỗi ai lường cho xa

Thương quê lòng lại về nhà

Ngóng con nước rút với bà thân yêu!

  

Hà Nội, 23h00 18/10/2010

(1) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

HÀ NỘI, ĐẸP LẮM NHỮNG MÙA THU (PTH)

 
Cứ mỗi năm thu đến, trời Hà Nội lại trở về với vẻ thanh bình trong xanh. Một mùa mà bao tâm hồn đã hoá thân vào đó qua những nốt nhạc, câu thơ, bức hoạ. Một mùa mà ai đã đến và đi thì suốt cuộc đời cứ ám ảnh không quên, cái ám ảnh thi vị. Trong cái lãng bãng của không gian thời gian, dẫu ngàn năm hay lâu hơn thế mà ta chưa được biết thì Hà Nội đã có một không gian rất riêng, nên thơ và gợi hứng đến vô cùng.

Hãy xem chiều thu trên không gian mặt Hồ Tây, lảng bảng khói sương, mờ mờ bóng nước như cảnh tiền kiếp ngàn năm xa xưa vẫn hiển hiện nơi đây. Những con thuyền dáng thiên nga bơi mang niềm vui con người lan toả mặt Hồ, những chiếc lá thu xao động hồn ai đang trầm tư ngắm cảnh, những khoảng lặng nhỏ riêng cho đôi tình nhân trong chiều ven hồ, ánh mặt trời xuống núi vàng rực màu lửa phản chiếu mặt hồ, đẹp đến mê hồn. Những làn gió thu man man vẩn vờn trên tà áo thiếu nữ, mát ngọt tận mỗi cơ thể con người. (Xem tiếp)

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Lũ ơi, xin đừng dâng cao! (VTC đã đăng mục Bạn đọc)

Xa nhà 2 chữ quê hương luôn tha thiết trong tim mỗi người con dân Việt. Với tôi, lúc này đây lòng đang hướng về nhà dõi theo con nước lũ. Cơn lũ lại đến khi cơn lũ cũ vừa mới dứt mấy ngày thôi. Chiều nay, điện thoại cho anh bạn mới biết tin, liền điện thoại về cho bà nội, được biết nước mới xăm xắp bàn chân. 2 em đứa ở Hà Nội, đứa nào cũng nhắn tin bảo anh liên lạc về nhà, tưởng bộ như anh chưa biết. Hơn 10h đêm gọi lại, đứa em 10 tuổi, con chú, ở cùng bà nghe máy thông tin cho anh. Lũ đã vào nhà đến đầu gối. Hai bà cháu đã chuẩn bị sẵn bàn cạnh dường để phòng. Tự dưng mình thấy ái ngại tình cảnh hai bà cháu, vì trời đang mưa to, đêm còn dài, nước dâng nhanh, nếu mất điện, mất liên lạc thì biết xoay xở ra sao. Được biết nhà chú, mự và em đã trèo lên nóc trần nhà tránh lũ, phòng con nước dâng đêm. Cám cảnh và nguy hiểm thay!                                                                                      

                                                                                                                                                     

Mấy năm nay người dân quê tôi không chứng kiến bão lũ, năm này lũ lại dâng to. Do ảnh hưởng bão, ảnh hưởng áp thấp nhiệt đới thời gian gần đây. Hồ thuỷ lợi Kẻ Gỗ lại xả lũ, các đập chứa nước. Hồ, đập ở Hương Khê, Hương Sơn nguy cơ rạn. Đập khe Mơ vừa vỡ, nước càng dâng nhanh đe doạ cuộc sống mấy huyện thành phố xung quanh. Với lũ thì sự biến bất thường, nhiều khi, buổi tối đi ngủ sáng ra đã mênh mông nước. Giờ đây, tỉnh làm con đường tránh quốc lộ như một con đê chắn nước lại thoát lâu, địa hình làng tôi đã trũng lại úng đọng thêm. Cái hay và cái dỡ, thế đấy. Ai tính được?

Đêm nay làng tôi chắc thấp thỏm mất ngủ, trông diễn biến con nước. Đúng là câu ca dao cũ đúng muôn đời với nông dân: Trông trời trông đất trông mây/Trông mưa trông nắng trông ngày trông đêm...

Cuộc sống này không biết đến bao giờ. Có lẽ không ai thay đổi được điều đó, trừ phi trốn chạy xa nó. Nhưng với những người nông dân trốn chạy đi đâu. Lên rừng tránh lũ, hết lũ nước rút lại trở về. Trong mưa bão càng thấy cái khổ ải của xứ mình, mới thấy sự kiên cường dĩ dạn, trong tình huống nào cũng bám đất bám làng, mới thấy tình yêu với quê hương sâu đậm nhường nào.

Trong gian khổ mới thấy ngời sáng tình người. Ôi, cảm động với miền Trung, lại cảm động về những tấm tình của bà con muôn nơi oằn lòng với miền Trung, thật đáng ghi nhận tôn vinh!

Nếu kêu trời, trời thấu, thiên-nhân cảm ứng thật, thì giờ này, tôi chỉ xin Ông thương lấy dân nghèo. Phù hộ cho dân làng, bà cháu bình yên!

Tôi đi xa nhà không thể trở về ngay trong vài giờ. Nơi xa, dõi theo con nước, lòng thấp thỏm không yên./.

Hà Nội, 0h 17.10.2010

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Mang danh trí thức, tất hẳn đã trí? {P.T.H}

Đã có nhiều định nghĩa về trí thức, tôi xin không bàn ở đây. Chỉ đưa lên những thực tế và nêu lên một vài câu hỏi.
Trí là trí tuệ, là ánh sáng cao đẹp mang lại từ nhận thức của đầu óc và cảm thụ của tâm hồn, là tầm hiểu biết, khả năng phán xét chân/giả và hành động theo chân lý. Nhưng trong thực tế, nhiều biểu hiện cho thấy trí thức Việt Nam chưa thực sự trí.  (Xem tiếp)

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Thăng Long – Đông Đô –Hà Nội, những cột mốc xuyên chảy

Thăng Long tên khai mở kinh đô muôn đời
Thăng Long, hiểu theo nghĩa hán tự thông dụng là rồng bay. Tương truyền, mùa thu năm Canh Tuất (1010), vua Lý Thái Tổ rời đô từ Hoa Lư ra Đại La, khi thuyền chuẩn bị cập bến, nhà vua nhìn thấy phía kinh thành có đám mây hình thù con rồng vàng đang bay lên, vua cho đó là điềm lành, bèn đổi tên là Thăng Long. Thăng long - rồng bay lên, hình tượng thể hiện cho chí khí bay cao vươn xa của một dân tộc trong vận hội mới. Tên Thăng Long từ đó đã đi vào lịch sử khai sáng kinh đô và đã trở thành một danh từ có ý nghĩa biểu trưng cho văn hóa của thủ đô nước Việt. Ngày nay, tên Thăng Long ít dùng. Tuy nhiên, nói đến Thăng Long là gợi lên trong mỗi người dân niềm tự hào tôn kính thiêng liêng.  (Xem tiếp)

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Nghĩ trong ngày đại lễ 1000 năm

Dịp này, cả nước đang cùng Hà Nội tưng bừng chào mừng Thành phố thủ đô tròn nghìn năm tuổi. 1000 năm trôi qua, từ Thăng Long tới Đông Đô, Thăng Long - Hà Nội, một nghìn năm có biết bao biến thiên thăng trầm. Hà Nội của chúng ta ghi dấu bao kỳ tích đáng ngưỡng mộ tự hào. Là trung tâm văn hoá chính trị giáo dục khoa học của cả nước, là trái tim chứa hồn thiêng sông núi nước Nam, là Thành phố Hoà bình. Mỗi người Hà Nội hôm qua và hôm nay có thể ngẩng cao đầu mà tự hào. Nhưng Hà Nội vẫn còn đó những điều chưa đẹp, khiến những người yêu thành phố đôi khi lắc đầu ngán ngẩm thở dài: (Xem tiếp)

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Thăng Long- Hà Nội, ngàn năm thương nhớ

13/07/2010 | 12:42:47

(Chinhphu.vn) - Ai đó ngoái lại nhìn trang sử, ngay giữa Hà Nội mà lòng đã "nghìn năm thương nhớ đất Thăng Long".

Xa Hà Nội lâu ngày, lòng lại nôn nao nhớ như thuở đang yêu xa bạn gái của mình

Đọc những câu thơ: "Từ thuở mang gươm đi mở cõi/Nghìn năm thương nhớ đất Thăng Long", mới thấy cảm xúc và tâm thế của những người đã gắn bó cùng Hà Nội mà phải rời xa chốn này tha thiết đến độ nào.

Nhớ khi xưa nữ sĩ bà huyện Thanh Quan hoài niệm về một thủa Hà Nội:

"Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo
nền cũ lâu đài bóng tịch dương
đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt
nước còn cau mặt với tang thương"

Với một Hà Nội trong lòng người giã từ đi kháng chiến

"Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội
Những phố dài xao xác hơi may
Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy"
(Nguyễn Đình Thi).

Và Quang Dũng chàng trai đi chiến trận chốn biên thuỳ: "Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm"; Với Thái Thăng Long giữa một chiều bên  Hồ Tây lộng gió:

"Sương dăng đỉnh núi mờ xa
Phủ Tây Hồ bâng khuâng huyền thoại
Xa xa hạc trắng bay về
Hồn ta tĩnh lặng bên chùa nắng
Gió Tây Hồ thổi mãi mái rêu phong"
(Chiều Phủ Tây Hồ- Thái Thăng Long)

Và đây một Hà Nội mùa đông trong mắt thi sĩ:

"Co ro đường sấu nhớ mùa
Sông Hồng đắp áo nằm mơ dáng Kiều
Hương đưa gió ngọt xiêu xiêu
Cánh đồng Hà Nội trắng điều nhớ nhung"
(Mùa đông Hà Nội- Ngô Minh)
 (Xem tiếp)

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Tản văn: TÔI YÊU NÉT HỒN HÀ NỘI

Thăng Long - Hà Nội ngàn năm 

Cập nhật lúc : Thứ Năm, 03/06/2010 - 9:27 SA

Tôi yêu nét hồn Hà Nội

(Chinhphu.vn) - Hà Nội không hẳn đã là nơi có những thắng cảnh đẹp nhất Việt Nam, cũng không phải nơi xa hoa lộng lẫy như thủ đô của nhiều nước trên thế giới.

"Tôi đã từng in trong tâm trí mình những không gian tĩnh và động về Hà Nội, một phố trong tranh của Bùi Xuân Phái"


Hà Nội chứa đựng trong lòng nó những gì mà làm mê hồn bao tao nhân mặc khách, bao văn nhân chí sĩ, những con người tài hoa, quyến rũ tất cả những ai đã thời gian sống, làm việc và gieo nên những kỷ niệm trong chốn không gian thiêng liêng Hà Nội.

Thật khó cắt nghĩa được cảm xúc và nguyên do một cách rõ ràng trong tâm hồn những con người yêu Hà Nội. Những cảm xúc đôi khi xốn xang khó tả, đôi khi điệu vợi nhớ nhung, chút mang mang mùa thu lạnh, chút run rẩy lúc đông sang.

Hà Nội không hẳn đã là nơi có những thắng cảnh đẹp nhất Việt Nam, cũng không phải nơi xa hoa lộng lẫy như thủ đô của nhiều nước trên thế giới. Ấy vậy mà Hà Nội thực sự lay động lòng người. Tôi đã từng in trong tâm trí mình những không gian tĩnh và động về Hà Nội, một phố trong tranh của Bùi Xuân Phái, một nét nhạc về Hà Nội của nhạc sĩ Hoàng Dương, một chiều Hồ Tây bàng bạc nắng, một sớm thu se lạnh chuyễn mùa sang đông, Khuê Văn Các trầm mặc bao chứng tích trí tuệ thời gian, những phố cổ, những hồ, chùa, đền, những cây cầu vắt qua sông Hồng...và những khung cảnh Hà Nội hiện đại đang mọc lên trên con đường công nghiệp hoá, hiện đại hoá với những dáng vẻ da dạng và chuyên nghiệp. Rất nhiều góc nhìn khác nhau để cảm nhận lắng sâu Hà Nội.

Sống và làm việc gần Hà Nội mười năm, những cảnh vật Hà Nội với tôi đã trở nên thân thuộc và chúng luôn gợi lên trong tôi sự trân trọng và tự hào. Cánh cổng trường của Đại học Đông Dương, tiền thân của Đại học Tổng hợp, sau này là đại học Quốc gia, mỗi lần đi qua đó thôi tôi đã thấy hiển hiện bao khí phách tinh anh Hà Nội, lớn hơn là đất nước Việt mến yêu của chúng ta.
 
Từ góc nhìn của mình, và để lý giải cho những cảm xúc đồng điệu về Hà Nội trong lòng người, tôi cố lý giải về Hà Nội về nét lắng sâu, về tình yêu Hà Nội. Tôi cảm nhận, Hà Nội của chúng ta như một cơ thể sống chuyển hoá qua muôn vạn kiếp để đi về cõi trường sinh. Nét hấp dẫn gọi mời thổn thức lòng người đó chính là nét hồn Hà Nội. Khiêm nhường mà duyên dáng, tinh tế và lịch lãm, dung dị mà lắng sâu, nồng nàn và quyến rũ, tài hoa và nhân văn. Một hồn tụ những phẩm chất đã được hun đúc từ khí thiêng mây trời non nước và tích hợp tinh hoa của bao vùng miền đến dâng hiến cho Hà Nội tự bao đời nay. Những phẩm chất đó lại luôn ngời sáng và lan toả ngấm vào những tâm hồn con người tìm đến đây với bao hứa hẹn để rồi họ yêu Hà Nội tự lúc nào, tự hào khi nhắc đến Hà Nội và nao lòng mỗi khi phải đi xa.

Tôi yêu lắm hai câu thơ của thi tướng Huỳnh Văn Nghệ:

"Từ thưở mang gươm đi mở cõi
Ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long"

Thăng Long là nơi rồng bay lên. Nơi vì thế mà nhà Lý chọn làm đế đô mưu nghiệp lớn muôn đời. Không chỉ hôm qua, hôm nay mà mãi muôn đời sau Hà Nội sẽ luôn thăng hoa trong thế rồng bay đi vào cõi hoà bình và hạnh phúc. Hà Nội luôn là niềm tự hào của cả nước và cả nước luôn hướng về Hà Nội với trái tim ấp iu tha thiết. Với tôi, mỗi lần xa Hà Nội là mỗi khắc khoải mong chờ và không phải với tôi, có lẽ là cảm thức của nhiều người một khi đã duyên nợ với thành phố Hoà bình. Tôi đã xác tín một tình yêu Hà Nội, và cũng từ Hà Nội tôi đã nẩy sinh những mối lương duyên với con người. Hà Nội với tôi là bến đỗ, bến đợi an lành và chung thuỷ, nơi tôi đã đến từ hôm qua và hình như mỗi ngày trôi đi, tôi càng thấm đẫm dư vị ngọt ngào của Thăng Long - Đông đô ngàn năm văn hiến.

Phạm Thạch Hoàng

© BÁO ĐIỆN TỬ CỦA CHÍNH PHỦ NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

CÓ LẼ NÀO LÒNG TA KHÔNG ĐỒNG VỌNG?

PTH: Đã lâu, tôi mới có dịp trở lại cộng đồng VN, hôm nay  xin tải lên một bài thơ đã cũ, nhưng tấm lòng của người viết vẫn luôn thổn thức ấm nóng, dào dạt tình yêu cháy bỏng với Tổ Quốc quê hương!
Trân trọng!

------------

 

Tôi lặng ngắm biển Đông

Mênh mông ngàn sóng, nước trăm sông đổ về

Con sóng vút cao lao xao là gió

Hương biển nồng vị muối buổi ngàn năm

Đất nước tự ngày xưa

Tay phải kẹp chặt dãy Trường Sơn

Tay trái níu những hòn đảo ngọc

Mưu sinh, đánh giặc, làm thơ hùng dũng dưới gầm trời

Máu cha ông quện trong từng thớ đất

Hồn cha ông lồng lộng trước biển khơi

Hàng nghìn năm dân tộc mưu sinh

Nửa nhân dân sống ven biển cả

Bao làng vạn chài sống bằng tôm bằng cá

Dân khắc những lời thề trên đá

Năm tháng đi qua hồn chữ chẳng hề phai

Thế mà buổi hôm nay

Bình yên đang bị thách thức từ phía biển

Mối nan nguy đang lay động trái tim người

Những tình yêu đang trùng phùng về phía biển khơi

Bạn ơi, con của nhân dân ngàn đời yêu nước

Ta chẳng hề quên lịch sử

Lịch sử nói rằng biển đảo ấy thuộc về ta

Lịch sử chẳng hề quên ta sống mưu sinh trên đảo

Đảo Cát vàng lung linh trãi mình trên sóng biếc

Không tan vào hư vô mà sừng sững giữa đất trời

Hôm nay, nếu ta vô tình quên là có lỗi

Nếu ta cố tình quên là có tội

Trước các bậc tiền nhân

Trước lịch sử, trước nhân dân!

Tôi đọc trong trang sách

Cha ông căn dặn :

Tấc đất tấc vàng, lòng son dạ sắt

Đoàn kết đấu tranh khí phách ngẩng cao đầu

Tôi bỗng thấy:

Biển sâu, chiều sâu ta nghĩ ngợi

Và trời xanh miên man ta vươn tới

Bằng những cánh tay Phù Đổng Việt Nam

Núi cũng như sông tô hồng một dãi

Bừng khí sắc trong mùa xuân thời đại

Lớp lớp chồi xanh dậy sóng vạn tầm cao.

Có lẽ nào ?

Lòng ta không dậy sóng !

Có lẽ nào ?

Hồn ta không đồng vọng !

Hà Nội, 01h30', 05.10. 09

                                

(1) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

chào vnweblogs, đã lâu...

Đã
lâu rồi không tham gia cộng đồng mạng vnweblogs. Song thi thoảng vẫn đọc các bài viết trên diễn đàn này. Gần đây mình hay tải bài lên site mới www.paxuhoang.wordpress.com...
Cuộc sống vẫn tiếp diễn, tri thức không ngừng tuôn chảy. Với thế giới mạng, những cái ta có ít ỏi biết bao.
Chúc cộng đồng vnweblog an lành, có nhiều bv thật hay!

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

...Hãy dành những khoảng sáng nhân văn cho thầy cô!

Vậy là đã 7 năm qua mình trở thành thầy giáo. Nghề giáo bình dị những lại sang trọng, bởi chính vai trò của sự học mà người thầy luôn được đề cao. Ngày nhà giáo hàng năm là dịp để xã hội biểu thị niềm vinh quang ấy. Vào ngày đó, lẽ dĩ nhiên sẽ có những học trò thân quý và thế hệ học trò đến thăm. Điều đó làm cho người thầy thấy được tôn vinh.
Ngày nhà giá năm nay, có một câu chuyện làm
mình không vui là tối qua mình nhận được món quà của 2 em sinh viên, mình phát hiện ra là có cả mấy trăm k tiền trong đó. Mình tự hỏi, chẳng lẽ cái ngày đẹp nhất của mỗi năm giảng dạy và đào tạo, sinh viên cũng không làm các thầy cô được an bình trong ý nghĩ, để thấy được cái ấm áp nhân văn của tình thầy trò. Chẳng lẽ món quà lớn nhất phải là tiền mặt sao.
Cũng có thể có người bảo chuyện thường thời kt thị trường, bận tâm làm gì. Mình thấy nhiều chuyện là thường nhưng cũng có những chuyện không nên xem thường. Đôi khi mình chạnh buồn khi mình đang chứng kiến những vẻ đẹp học đường, những vẻ đẹp con chữ trầm lặng nhạt nhòa trong cái cơ chế ấy, biết trách ai?. Nay mình muốn gọi hai em sv đấy lên để nhẹ nhàng mà xử lý chuyện này.
Làm một người thầy cần bao dung. Với những hành động của sv tôi luôn  nhìn nhận hợp lẽ. Với chuyện trên đây, tôi không quá giận các em, nhưng tôi không thể im lặng đồng tình với các em. Cuộc sống của tôi cũng còn nhiều khó khăn, nhưng tôi không bao giờ nhận tiền của các em một cách phi lý! Mong các em hiểu.
Các em sv thân quý của tôi, cho đến hôm nay, điều lớn lao nhất giữ chân tôi trên bục giảng là sức trẻ của các em, khát vọng của các em, sự tươi mới của tâm hồn và trí tuệ các em, các em rất cần được chia sẽ, vun đắp, ủng hộ. Nếu một ngày nào đó, khi tất cả những hy vọng của tôi về gđ đại học không còn nữa, tôi sẽ tự nguyện rời nó.
Với tôi, giảng đường đại học là nơi để cho các thầy tài hoa và tâm huyết cống hiến và trụ lại. Nếu những người thầy nào đó lấy sinh viên làm đối tượng mưu lợi thì đó là một sự phỉ báng đối với nhân cách nhà giáo.
Tôi luôn đề cao trí tuệ, vẻ đẹp của chữ nghĩa, tôi ngưỡng mộ các thầy tôi vì cái tài lẫn cái tâm. Tâm là nền tảng nhân văn cho mọi tài hoa phát tiết. Nên tôi hiểu sv cần gì ở các thầy cô.
Với tư cách là một ngoời thầy, tôi thực sự muốn các em và phụ huynh hãy đến với các thầy các cô vì lòng trân trọng. Với thái độ như vậy thì các em sẽ biết cách tặng quà cho phù hợp. Và có khi, đối với các thầy trước một tấm lòng thành, những nghi lễ,quà cáp trở nên không cần thiết.
Tôi cũng hy vọng rằng, với sự đổi thay của cuộc sống và cơ chế, cuộc sống người thầy ngày càng trở nên dễ chịu và tốt hơn. Cũng trên cơ sở ấy, tôi thực sự cầu mong xã hội hãy dành cho thầy cô những khoảng lặng đầy ánh sáng nhân văn!

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

TRIẾT LÝ VÌ CON NGƯỜI TRONG TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH

Con người từ xưa tới nay luôn là đối tượng của Triết học. Triết học do bản chất của nó, có nhiệm vụ nghiên cứu con  người với mục đích khám phá ra bản chất của con người. Ngay thời cổ đại, Xôcrat đã nêu khẩu hiệu "con người hãy khám phá chính bản thân mình". Protagore nói một cách hùng hồn rằng "con người là thước đo của vạn vật". Trong tư tưởng Trung Quốc cổ xa xưa đã xuất hiện quan niệm "Thiên - Địa - Nhân" (Trời, Đất và Con người và mối quan hệ giữa chúng với nhau). Bách gia chu tử mỗi người một vẻ đều bàn đến con người. Ví như Khổng tử, đề cập đến bản tính con người, cho rằng "Nhân chi sơ tính bản thiện", Tuân tử, ngược lại, cho rằng "nhân chi sơ tính bản ác", các nhà tư tưởng này đều mong muốn giáo hoá con người. Triết học Phục Hưng kêu gọi khôi phục những gì tốt đẹp thuộc về con người bị lãng quên, bị chà đạp. Những tư tưởng của họ tràn đầy tinh thần nhân văn, nhân đạo sâu sắc. Phơ Bách, cây đại thụ của nền triết học cổ điển Đức cũng bàn đến con người nhưng là con người chung chung, phi lịch sử, phi giai cấp. Tóm lại các triết thuyết trước Mác đều quan tâm nghiên cứu con người nhưng... là con người nhưng đều không tìm ra con đường giải phóng con người khỏi áp bức bất công.  

Đỉnh cao trong quan niệm triết học về con người đó là chủ nghĩa Mác- học thuyết này, về thực chất, lấy con người làm điểm xuất phát và con người cũng là mục đích tối cao mà học thuyết này với tư cách là một khoa học hướng tới nghiên cứu.

          Triết học Phương Tây, quan tâm mổ xẻ mặt sinh học, tâm lý con người, ít chú ý tới mặt xã hội của con người, có lúc đề cao con người nhân vị, con người cá nhân đến cực đoan. Triết học Mác quan tâm sâu sắc đến con người, với tính cách là sự kết hợp hài hòa của cái sinh học và cái xã hội. C.Mác đã chỉ ra rằng: "Trong tính hiện thực của nó, bản chất con người là tổng hoà của các mối quan hệ xã hội"1.

Truyền thống của dân tộc Việt Nam không trực diện đặt vấn đề con người rõ ràng như Triết học Phương Tây mà xem xét con người với tư cách là con người cộng đồng, là người dân, thiên hạ. Từ Lý Công Uẩn, Trần Quốc Tuấn, Nguyễn Trãi, Lê Thánh Tông sau này là Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh đến Hồ Chí Minh đều quan tâm đến con người- cộng đồng, nhân dân.

Hồ Chí Minh trong cuộc đời hoạt động cách mạng của mình sớm có ý thức về thân phận con người, con người dân tộc và con người với tư cách là nhân loại, ý thức về nỗi khổ đau của con người để tìm cách giải phóng con người. Theo Hồ Chí Minh: "Chữ người, nghĩa hẹp là gia đình, anh em, họ hàng bầu bạn, nghĩa rộng là đồng bào, rộng hơn là cả loài người"2, song Hồ Chí Minh không bàn đến con người trừu tượng mà gắn con người với từng hoàn cảnh cụ thể, từng thời điểm lịch sử cụ thể để xem xét nghiên cứu, giải quyết vấn đề con người. Quan điểm ấy, cách nhìn ấy quy định phương pháp luận của Hồ Chí Minh về con người, điều ấy ta có thể thấy rõ ở phong cách Hồ Chí Minh. Trong các bài viết, bài nói của mình, Hồ Chí Minh không bàn gì đến lý luận cao siêu, khó hiểu hay lý thuyết suông xa rời thực tiễn mà luôn bàn đến những gì thiết thực mang lại lợi ích cho nhân dân. Về sau ở cương vị nguyên thủ quốc gia, Hồ Chí Minh có điều kiện quan tâm đến những vấn đề rất người, rất cụ thể, đó là vấn đề "ở đời" và "làm người", phát hiện và biểu dương "người tốt", "việc tốt". Nguyễn Tất Thành ra đi tìm đường cứu nước với xuất phát điểm đầu tiên là lòng yêu nước, thương dân với hành trang duy nhất là bàn tay trắng. Người nói: "Lúc đầu chính là chủ nghĩa yêu nước chứ chưa phải là chủ nghĩa cộng sản đã đưa tôi tin theo Lênin, tin theo Quốc tế thứ ba..."3

Người sớm nhận thức được thân phận người dân mất nước, kiếp sống nô lệ lầm than, từ tủi hổ đến hờn căm và quyết tâm hành động. Ra nước ngoài tìm con đường cứu nước cứu dân. Chính vì thế, khi ‘bắt gặp" Luận cương của Lênin về vấn đề dân tộc và thuộc địa, Người đã khóc lên vì sung sướng: Đây là cái cần thiết cho chúng ta!, đây là con đường giải phóng chúng ta!. Tán thành Quốc tế thứ ba chỉ vì quốc tế này ủng hộ các dân tộc thuộc địa để rồi trở thành một chiến sĩ cộng sản, từ đó mối quan tâm của Hồ Chí Minh về con người trở nên rõ ràng cụ thể. Đây không phải là con người chung chung mà là con người lao động bị áp bức. Mọi tư tưởng và hành động của Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh đều là sự dấn thân để giải phóng con người. Người lập ra báo "Le Paria" với mục đích tôn chỉ "giải phóng con người", thành lập Hội liên hiệp các dân tộc thuộc địa. Người tham gia viết bài tố cáo bản chất của thực dân...nhằm thức tỉnh lương tri nhân loại tiến bộ, kêu gọi sự đồng thuận đấu tranh vì hạnh phúc con người.

Là một nhà yêu nước chân chính, Nguyễn Ái Quốc tìm đến chủ nghĩa Mác - Lênin vì tìm thấy cẩm nang thần kỳ để giải phóng con người. Người đã rút ra một chân lý ngay từ buổi đầu làm cách mạng "chỉ có giải phóng giai cấp vô sản mới giải phóng được dân tộc, cả hai cuộc giải phóng này đều là sự nghiệp của chủ nghĩa cộng sản và sự nghiệp của cách mạng thế giới"4. Vì dẫu rằng trong hoàn cảnh chủ nghĩa nhiều học thuyết nhiều, học thuyết nhiều nhưng "chỉ có chủ nghĩa cộng sản mới cứu nhân loại, đem lại cho mọi người không phân biệt chủng tộc và nguồn gốc sự tự do, bình đẳng, bác ái, đoàn kết ấm no trên toàn quả đất, việc làm cho mọi người và vì mọi người, niềm vui hòa bình và hạnh phúc"5.

Vậy là Người đã lựa chọn chủ nghĩa cộng sản chỉ vì chủ nghĩa ấy quan tâm đến con người, đến các dân tộc bị áp bức và có khả năng giải quyết những vấn đề thiết thực thuộc về con người. Hồ Chí Minh đã bàn nhiều đến chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam. Song khác với các  nhà kinh điển trước đó, Hồ Chí Minh có những ý tưởng về chủ nghĩa xã hội giản dị và dễ hiểu với cách nói mang đậm phong cách quần chúng: "Chủ nghĩa xã hội là tất cả mọi người các dân tộc ngày càng ấm no, con cháu chúng ngày càng sung sướng"6; "Nói một cách tóm tắt, mộc mạc chủ nghĩa xã hội trước hết làm cho nhân dân lao động thoát nạn bần cùng, làm cho mọi người có công ăn việc làm, được ấm no và sống một đời hạnh phúc"7. Về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam, Hồ Chí Minh còn có nhiều mệnh đề nữa nhưng, chung quy lại, trong các tư tưởng của Người đều nói lên tư tưởng chủ đạo: CNXH là chế độ vì con người, nhằm mang lại cuộc sống hạnh phúc cho con người. Trong Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền của cách mạng Pháp năm 1871 đã ghi rõ: "...Người ta sinh ra được tự do và bình đẳng về quyền lợi; và luôn phải được tự do và bình đẳng về quyền lợi. Đó là một lẽ phải không ai có thể chối cãi được"8. Bình đẳng về quyền lợi đó là mục tiêu của những người cách mạng. Mỗi con người đều có quyền sống và quyền mưu cầu hạnh phúc. Đó là một chân lý. Nó được thừa nhận trong Hiến pháp Mỹ (1776) và Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền Pháp (1781). Nhưng trong thực tế, đất nước nơi sản sinh ra Tuyên ngôn ấy lại vi phạm chân lý và đương nhiên các dân tộc thuộc địa sẽ đứng lên làm cách mạng để đòi lại nhân quyền và dân quyền. Ngay từ buổi đầu Hồ Chí Minh đã thấy được sức mạnh tiềm ẩn trong người Á Đông "Không: người Đông Dương không chết, người Đông Dương vẫn sống, sống mãi mãi"9 và "...đằng sau sự phục tùng tiêu cực, người Đông Dương dấu một cái gì đang sục sôi, đang gào thét, và sẽ bùng nổ một cách ghê gớm, khi thời cơ đến"10.

Không chỉ dừng lại ở tư tưởng, Hồ Chí Minh còn là một nhà "triết học thực hành" (Trần Văn Giàu). Mọi hành động của Người dù nhỏ nhất đều mong muốn cải tạo cuộc sống, thực hành tinh thần "tha nhân" của đạo Phật, tinh thần "Khiêm ái" của Mặc Tử. Có rất nhiều tình tiết cảm động về Người, trong hoàn cảnh khó khăn, sau khi giành chính quyền, Hồ Chí Minh phát động phong trào cứu đói, kêu gọi mỗi người nhịn ăn một bữa, tự thân Người cũng nhịn ăn để cứu đói. Một nắm gạo của vị Cha già dân tộc cũng đủ ấm lòng quốc dân. Làm chủ tịch nước cũng chỉ vì thực hiện nhiệm vụ của "người lính vâng mệnh lệnh của quốc dân ra trước mặt trận"11, chứ không vì công danh lợi lộc. Bởi mối quan tâm lớn lao nhất của Người là "làm sao cho đất nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta hoàn toàn được tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành"12.

Ở cương vị chủ tịch nước, Người lãnh đạo nhân dân ta, dân tộc ta chống ngoại xâm giành độc lập chủ quyền, tiến hành cách mạng xã hội chủ nghĩa cũng vì giá trị cao nhất của con người là "độc lập tự do". Bởi lẽ hơn ai hết, với tư cách một người dân của đất nước mất tự do, Hồ Chí Minh hiểu rằng: mất tự do là nỗi khổ nhục  nhất của con người.

"trên đời ngàn vạn điều cay đắng

Cay đắng chi bằng mất tự do"13

Tự do là giá trị cao nhất của con người nhưng làm sao "tự do của mỗi người là điều kiện cho sự tự do của tất cả mọi người"14, đó cũng là tư tưởng của các vị tiền bối của chủ nghĩa cộng sản. "Không có gì quý hơn độc lập, tự do", chân lý đó của Hồ Chí Minh đã vượt tầm thời đại, và là chân lý chung của toàn nhân loại tiến bộ trong cuộc đấu tranh vì chính hạnh phúc của tộc loài mình.

Rõ ràng ở Hồ Chí Minh có triết lý vì con người, triết lý đó là sản phẩm của lịch sử Việt Nam, nhân lõi của triết lý ấy là chủ nghĩa yêu nước và nhân ái Việt Nam, nó đã trở thành chân giá trị định hướng cho hoạt động cách mạng của Hồ Chí Minh, và sẽ là giá trị vĩnh hằng cho dân tộc Việt Nam trong sự nghiệp vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh xã hội công bằng, dân chủ văn minh.

_____________

1. C.Mác và Ph. Ăngnghen toàn tập. Toàn tập. Nxb Chính trị Quốc gia, H, 1995, t.3, tr.11.

2. Hồ Chí Minh. Toàn tập. Nxb Chính trị Quốc gia, H, 2002, t.5, tr.644.

3. Hồ Chí Minh. Sđd, t.10, tr.28.

4. Hồ Chí Minh, Sđd, t.10, tr.28.

5. Hồ Chí Minh, Sđd, t.1, tr.416.

6. Hồ Chí Minh. Sđd, t.1, tr.416.

7. Hồ Chí Minh. Sđd, t.10, tr.317.

8. Hồ Chí Minh. Sđd, t.10, tr.17.

9. Hồ Chí Minh. Sđd, t.4, tr.1.

10. Hồ Chí Minh. Sđd, t.1, tr.28.

11. Hồ Chí Minh. Sđd, t.1, tr.28.

12. Hồ Chí Minh. Sđd, t.4, tr.161.

13. Hồ Chí Minh. Sđd, t.4, tr.161.

14. Hồ Chí Minh. Sđd, t.3, tr.332.



Theo: Tạp chí Nghiên cứu Con Người, H, số 6 (9), 2003.

 

(2) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

QUÁN TRÀ ÔNG CỤ

Chúng tôi vẫn thường gọi cái quán nước ấy là "quán trà ông cụ". Có lẽ do chủ quán là một cụ già đã ngoài bảy mươi tuổi. Hình như ông cụ bán nước không đơn thuần để kinh doanh mà mà bán trà là để tìm bè bạn dốc bầu tâm sự.

            Cái thời sinh viên chúng tôi vẫn thường rủ nhau tới quán trà của cụ. Đơn giản là để tận hưởng cái thanh tao của thú trà, thứ nữa là trò chuyện cùng nhau để khỏa lấp đi những nỗi lo toan trên giảng đường. Tôi vẫn thường kéo một vài người bạn thân đến quán ông cụ để nhâm nhi cái vị chan chát của thứ trà đạo không còn cầu kỳ cách pha như trà đạo Trung Quốc hay Nhật Bản nữa để sau đó lại cảm thấy tỉnh táo hơn với bao ý nghĩ. Những kỳ thi dường như cũng nhẹ nhàng hơn. Chỉ cần có 5 nghìn trong túi bạn có thể cùng vài người bạn đến quán trà của cụ được rồi. Đừng có câu nệ, chỗ ngồi là những chiếc ghế con bày trên vỉa hè.

Gọi là trà đạo nhưng khách hàng phần lớn là thanh niên, sinh viên. Họ gặp nhau để tại đây để nghe thơ, chuyện thời sự, được cảm nhận một chút không khí trầm mặc, được đón nhận những khoảnh khắc thư giản.

Bây giờ cái quán trà ấy vẫn đông khách. Mỗi tối là một loại trà: trà nhài, trà sen, trà ngũ vị hương. Nó nằm cạnh ngay đường Nguyễn Quý Đức sau kí túc xá Mễ Trì. Nếu ai đó muốn được thả mình trong những cảm xúc suy tư mang hơi hướng Thiền xin mời bạn hãy đến quán trà của cụ. Tôi tin rằng, các bạn sẽ có những cảm xúc mới lạ, bỏ lại đằng sau cuộc sống xô bồ những thường nhật lo toan.

*Bản tin ĐHQG Hà Nội, số 137. 7.200..

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

CÓ MỘT NHÀ TÙ NHƯ THẾ Ở SƠN LA

nha tu son lanha tu son la 

Đoàn chúng tôi thăm nhà tù Sơn la

Mang những bó hương viếng hồn người chiến sĩ

Nơi bêu đầu anh Đàm Văn Lý

Nơi Tô Hiệu hy sinh đào mãi ngát hương

Nhà tù cao dày như lô cốt

Bên song sắt đặc bốt gác đêm ngày

Chính tại nơi đây

Đã hun đúc bao ngọn lửa

Sáng mãi non cao

Hào khí vút trời xanh

Chí của các Anh

Dời non lấp biển

Hầm cọp kia không khuôn nỗi trái tim người

Những muỗi rừng dày đặc mười mươi

Không thiêu đốt được chí khí người cách mạng

Sống, đấu tranh vì non sông xán lạn

Có huy hoàng nào mà không nếm trải khổ đau

Chúng tôi bỗng thấy mình bé nhỏ

Không phải vì tường xám xịt đọa đày

Mà vì nơi đây đã vun chí cao dày

Gương sáng trung kiên muôn đời còn soi tỏ

Vết tích còn đó

Mãi với nhân gian

Đời cách mạng gian nan

Mà lòng luôn cứ ngập tràn niềm tin

Tôi lặng lẽ cúi đầu

Phút suy tưởng về Đài Độc Lập

Có viên gạch nhà tù sơn La rớm máu

Có trái tim anh Lò Văn Giá hy sinh

Rời Sơn La lòng ai cũng đinh ninh

Có một nơi như thế trên quê mình Việt Nam.

Sơn La- Hà Nội 7.2009

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Trên đầu ta là hình bóng Bác Hồ

 

Mỗi một dân tộc trong quá trình tồn tại và phát triển đều sản sinh ra những vĩ nhân lãnh tụ của dân tộc mình. Những nhân vật ấy đã trở thành niềm tự hào ngưỡng mộ và tôn vinh đời đời của dân tộc nhân dân nơi họ đã được sinh ra. Không những thế cuộc đời họ còn là mối quan tâm nghiên cứu và là niềm ngưỡng mộ của thế giới. Hồ Chí Minh của Việt Nam là một người như thế.

 (Xem tiếp)

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Tinh thần “học tập để phụng sự Tổ Quốc và nhân dân” trong tư tưởng và nhân cách văn hóa Hồ Chí Minh

 

1. Dân tộc Việt Nam được ngợi ca là một dân tộc hiếu học. Tinh thần hiếu học (ham học hỏi và hiểu biết) thể hiện xuyên suốt trong lịch sử hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước. Đến thời đại Hồ Chí Minh, tinh thần hiếu học đó mang những phẩm cách, chiều sâu và tầm cao mới: Học là để phụng sự Tổ quốc, phụng sự nhân dân.


Trong cuộc đời hoạt động cách mạng phong phú và sôi nổi của mình, Hồ Chí Minh lấy sự học làm phương tiện că (Xem tiếp)

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Một thập kỷ Nguyễn Ái Quốc đi tới nguồn sáng chân lý cách mạng

Chúng tôi sinh ra khi chủ tịch Hồ Chí Minh đã đi vào cõi vĩnh hằng chục năm, song Người không xa với tôi trái lại, tấm gương đạo đức và tư tưởng của Người rất gần với chúng tôi, với thời đại chúng tôi đang sống. Với tư cách là một người nghiên cứu, tôi luôn cố gắng ngắm nhìn và lý giải Người dưới lăng kính khoa học. Nhưng trên hết và trước hết là bằng dòng xúc cảm tình cảm của mình. Bởi đúng như Lênin từng cho rằng, không có khoa học nào không bắt đầu bằng xúc cảm tình cảm.
Gần 10 năm trở lại đây, tôi đã có những bài viết về Người có những bài đã được đăng trên các tạp chí và còn những bài đang ở bản thảo lưu trữ của cá nhân. Trong những bài viết ấy, tôi đã viết về Hồ Chí Minh bằng cảm xúc ngưỡng mộ một anh hùng giải phóng dân tộc và danh nhân văn hóa thế giới.
Tôi sẽ tiếp tục viết về Người bằng dòng xúc cảm tình cảm đã có ấy. Và tôi tin rằng, nhiều người trong số chúng ta đang cảm thức về Người bằng xúc cảm và trí tuệ của chúng ta. Cũng chính vì thế, Hồ Chí Minh luôn sống mãi!

__________________
Quê hương sản sinh ra cậu bé Nguyễn Sinh Cung (Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh sau này) đó là Kim Liên, một vùng quê nghèo xứ Nghệ nằm gần dòng sông Lam, xa xa có núi Chung, núi Nhẫn. Có phải vì "non xanh nước biếc sinh người kinh luân" không, nhưng nhiều người cho rằng, chính sông - núi địa linh ấy đã sinh ra Nguyễn Tất Thành để rồi Nguyễn Tất Thành trở về "
làm rạng rỡ dân tộc ta, nhân dân ta và non sông đất nước ta".*

 (Xem tiếp)

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

KỀ VAI ĐỨNG DƯỚI CÔNG ĐOÀN

PXH: BÀI THƠ NÀY TÔI VIẾT LÀ ĐỂ HƯỚNG ỨNG CUỘC THI VIẾT VỀ CD CƠ QUAN.  


    6 triệu đoàn viên, hàng triệu cánh tay chào

Màu đỏ vàng sao trên nền trời rực rỡ

Việt Nam muôn năm, ngực căng tràn nhịp thở

Những cánh tay dậy sóng xôn xao


 (Xem tiếp)

(2) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

THƯƠNG MẾN LÀO CAI

 

           

PTH: Tôi vừa có một chuyến thực tế qua 6 tỉnh Tây Bắc với những di tích, những thắng cảnh hào hùng. Chuyến đi đã để lại cho tôi nhiều cảm xúc, suy nghĩ tốt đẹp về Đất và Người Tây Bắc. Những trải nghiệm chuyến đi đó sẽ là vốn sống mà trong đời không phải lúc nào cũng lặp lại. Tôi dự định sẽ viết một bài ký về TB khi có thời gian.
Mấy hôm nay ở trường dạy hè, viết những bài thơ này. Những tâm tình của tôi hy vọng  sẽ như một món quà gửi tặng Tây Bắc gian khó mà tình nghĩa, gửi tặng người thân quý, các bè bạn và sinh viên của tôi.

Những địa phương tươi đẹp, nên thơ luôn là cảm hứng cho văn nghệ sĩ trí thức, tiếc rằng, tôi chưa có được cái bút lực thâm hậu để có thể vẽ nên cái Đẹp, chất Nhân văn Tây Bắc.

Dư âm đọng lại, lòng hy vọng một ngày được trở lại với cung đường Tây Bắc chập chùng mây núi để hiểu, để được khám phá nhiều hơn nữa!


......

Đã nghe gần lắm Lào cai

Đã nghe đèo Gió thổi dài núi non

Đã nghe thác Bạc tuôn rơi

Đã sắc khí đất trời sapa


 (Xem tiếp)

(2) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Một thoáng hoa ban

 

PTH

 

Tôi đến Điện Biên không phải mùa hoa Ban

Vẫn nở dịu dàng cánh Ban trắng muốt

Trong mường Phăng, nơi tượng đài đoàn quân Đại tướng

Gần hồ Pá Khoang tựa chốn thần tiên
 (Xem tiếp)

(2) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Nhớ Sapa

  

                   PTH

Chập chùng núi, chập chùng mây

Sapa thấp thoáng giăng đầy mắt em

 

Bước lên cổng trời

Chơi vơi thần thoại

Mê mãi bước chân

Ngơ ngẩn tâm hồn

Sapa lạ hóa thành quen

Hào hoa phố xá

Gió phả hương nồng

Đẹp tươi tựa chốn vườn hồng

Lung linh huyền ảo đêm đông giữa hè

 

Sapa chút hồn của hoa

Của mây của nước cùng hòa về đây

Mặc cho năm tháng hao gầy

Sapa sắc thắm ngất ngây bốn mùa

 

Sapa nhìn nghìn nghiêng thấy núi

Ngước lên cao vời vợi đất trời

Nhìn sâu thấy suối bên đời.

Và như thấy cả mắt cười mùa xuân

Nhìn xa rồi lại ngắm gần

Thu vào tầm mắt muôn phần núi non

 

Tạm biệt Sapa, tạm biệt người

Anh về xuôi lòng phô tơi nhung nhớ

Ngoảng lại cùng mây, đêm mơ cùng suối

Hà Nội chuyển mùa mà ngỡ lạnh Sapa

 

Đêm qua sương gió la đà

Mộng mơ Thác Bạc nơi xa đổ về!

Hà Nội 24-25/7/09

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

GIỮA QUÊ HƯƠNG NGHE VỌNG CÂU KIỀU

PTH:   

Đã lâu lắm rồi tôi không có thời gian dành cho khoảng không gian trên mạng, hôm nay quay trở với VNweblog sau sự cố hacker, tôi lại post bài thơ này cho ngôi nhà mình thêm phần sinh khí. Sẽ là bất lực khi viết về Nguyễn Du và Truyện Kiều, nhưng chứng kiến nhiều người đọc say kiều đến mê đắm, tôi tự nhủ mình phải hiểu biết thêm về tác phẩm này, bởi đó chính là tinh hoa văn hóa của dân tộc. Thế kỷ XIX đã vẹn nguyên trong dòng lịch sử, thế kỷ 21 đang tiếp bước, vạn sự đổi thay, song tôi tin rằng, truyện Kiều sống mãi, và người đời sẽ còn thổn thức về Kiều, mê đắm Kiều. Và tôi, những dòng thơ này để ngưỡng mộ một tài năng, một nhân cách, một tiền bối khiến cho bao kẻ hậu học, văn nhân, trí thức đất Nghệ kiêu hãnh tự hào.



             Tôi tìm về câu Kiều nơi Nguyễn sinh ra

Sau ba trăm năm chưa hề có lẻ

Vẫn câu chuyện làm cõi đời rớm lệ

Vẫn bao la đau đáu kiếp con người

 (Xem tiếp)

(1) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Tản văn: THĂNG LONG- HÀ NỘI, NGÀN NĂM THƯƠNG NHỚ


"TỪ THUỞ MANG GƯƠM ĐI MỞ CÕI

NGÀN NĂM THƯƠNG NHỚ ĐẤT THĂNG LONG"

Tôi đã đi mọi miền đất nước, đâu đâu tôi cũng nhận thấy người dân dành cho Hà Nội, thủ đô của đất nước một niềm yêu mến. Khi biết tôi sống và làm việc ở nơi này, mọi người đều hỏi tôi về thủ đô với một cảm xúc trân trọng tự hào. Thử hỏi có mảnh đất nào thứ hai trên đất nước mình có được niềm vinh quang kiêu hãnh ấy.

Là người có chút kiến thức ít ỏi về lịch sử và văn học, khi đọc những trang viết về đất nước trong đó có mảnh đất Thăng Long Hà Nội xưa, tôi cảm thức khá nhiều câu thơ hay viết về Hà Nội xưa nay, câu nào cũng đẹp cũng lắng sâu tình cảm với Hà Nội. Nhớ khi xưa nữ sĩ bà huyện Thanh Quan hoài niệm về một thủở Hà Nội: "lối xưa xe ngựa hồn thu thảo/nền cũ lâu đài bóng tịch dương/đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt/nước còn cau mặt với tang thương"(Thăng Long thành hoài cổ); Với một Hà Nội trong lòng người giã từ đi kháng chiến "Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội/Những phố dài xao xác hơi may/ Người ra đi đầu không ngoảnh lại/ Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy"(Nguyễn Đình Thi). Và Quang Dũng chàng trai đi chiến trận chốn biên thuỳ: "Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm"; Với Thái Thăng Long giữa một chiều bên  Hồ Tây lộng gió: "Sương dăng đỉnh núi mờ xa/Phủ Tây Hồ bâng khuâng huyền thoại/Xa xa hạc trắng bay về/Hồn ta tĩnh lặng bên chùa nắng/Gió Tây Hồ thổi mãi mái rêu phong"(Chiều Phủ Tây Hồ- Thái Thăng Long);  Và đây một Hà Nội mùa đông trong mắt thi sĩ: "Co ro đường sấu nhớ mùa/ Sông Hồng đắp áo nằm mơ dáng Kiều/Hương đưa gió ngọt xiêu xiêu/Cánh đồng Hà Nội trắng điều nhớ nhung" (Mùa đông Hà Nội- Ngô Minh). Tôi thích những câu thơ ấy, bởi chừng ấy thôi đã vẻ nên bằng thơ một Hà Nội  hào hoa lãng mạn. (Xem tiếp)

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

- ĐÔI ĐIỀU VỀ CHỮ TÂM

 

Không còn phải bàn cãi gì nữa, với người Việt nói riêng (và có lẽ người Á ĐÔNG) nói chung thì phạm trù tâm là phạm trù cơ bản được đặt lên hàng đầu trong quan hệ ứng xử với người và cũng là với chính mình.

Cách đây 3 thế kỷ, trong truyện Kiều đại thi hào có nhận định về chữ Tâm, rằng "chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài".

Ngày nay, phạm trù ấy vẫn được đề cập như một hằng số bất biến trong đời sống thường nhật. Trong đời thường ta thường nghe mọi người đề cập đến chữ tâm, Tâm là gì? Kỳ thực tâm là một khái niệm tập mờ của triết lý phương Đông. Là một chữ, một từ rất ngắn nhưng đa nghĩa.

Tâm là đạo đức trong sáng, là tâm hồn trong lành thánh thiện. Người có Tâm là người luôn có ý nghĩ tốt cho mình và cho mọi người, là người biết giới hạn đạo đức trong suy nghĩ và hành động.

Tâm là triết lý về tự ngã.

Ý thức về Tâm là sự tự tỉnh bên trong

Tâm là khoảng lặng sáng suốt bên trong mỗi người mà không thể cân đo đong đếm.

Tuy nhiên, không phải ai cũng có Tâm.

Người có tâm là người đã có giá trị đạo đức cơ bản làm người.

Người vô tâm, ác tâm, nói không quá đáng, là người chưa vượt khỏi tâm lý động vật. Một người làm người mà không có lương tâm thì không đáng mặt con người.

Tâm cao nhất là tâm vì người khác (Tha nhân).

Người đề cao chữ tâm là người luôn vươn tới sự hoàn thiện và có khả năng để vươn tới sự hoàn thiện.

Tôi đã được chia sẽ chữ Tâm từ những con người có đạo đức, hiểu biết và từng trãi. Và từ lúc nào đó, tôi được ngấm vào mình một chữ TÂM, để rồi, tôi tự nhủ mình:

Dù làm gì cũng phải thành tâm, tín tâm, kiên tâm và quyết tâm. Mới hy vọng có thành công.

Thành tâm là đòi hỏi phải chân thành, trung thực, thẳng thắn, cầu thị.

Tín tâm là phải biết tin tưởng vào lòng tốt, vào cái thiện, cái đẹp. Và điều quan trọng là phải tự tin vào chính bản thân mình.

Kiên tâm là đòi hỏi phải kiên trì, nhẫn nại, trung thành với chính mình. Chỉ có trung thành với chính mình mới đủ nghị lực để hoàn thành những mục tiêu đề ra.

Quyết tâm, là phải có được ý chí, mạnh mẽ, quyết đoán, sáng tạo, không cam chịu thất bại, lùi bước trước khó khăn.

Tôi cũng mong rằng, nhân quần, xã hội chúng ta ai cũng có một cái tâm sáng suốt. Chỉ có cái tâm sáng suốt thì mới có cái trí minh mẫn. Tâm sáng trí bền!

PTH,

HN, 24.3.2009

(6) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

VẤN ĐỀ BIỂN ĐẢO VIỆT NAM VỚI TRUNG QUỐC LẦN LỮA MÃI ĐẾN BAO GIỜ?

 1. ĐỌC TIN TỨC TRÊN ttp://www1.vietnamnet.vn/chinhtri/2009/03

Chiều 12/3, Bộ Ngoại giao Việt Nam nói: Việt Nam hết sức quan ngại và phản đối việc Trung Quốc cho phép Công ty TNHH du lịch quốc tế Châu Giang, Hải Nam của nước này mở tour du lịch ra đảo Phú Lâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.


Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam nói việc này đã vi phạm nghiêm trọng chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam. Ảnh: BNG

Theo người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Dũng, lập trường của Việt Nam về vấn đề hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là rõ ràng. Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và pháp lý để khẳng định chủ quyền của mình đối với hai quần đảo này.

"Việt Nam hết sức quan ngại và phản đối việc Trung Quốc cho phép Công ty du lịch quốc tế Châu Giang mở tour du lịch ra đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam", ông Lê Dũng nói.

Người phát ngôn nhấn mạnh: "Việc này đã vi phạm nghiêm trọng chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam, không có lợi cho tiến trình đàm phán tìm kiếm giải pháp cơ bản, lâu dài cho vấn đề trên biển giữa hai bên".

Người phát ngôn Lê Dũng khẳng định: Trước sau như một, Việt Nam chủ trương giải quyết các bất đồng thông qua thương lượng hòa bình trên cơ sở tôn trọng luật pháp quốc tế và thực tiễn quốc tế, đặc biệt là Công ước của Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982 và Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) năm 2002, cũng như thỏa thuận chung đạt được giữa lãnh đạo cấp cao Việt Nam - Trung Quốc.

2. CÓ NÊN LẦN LỮA MÃI?

Là một công dân Việt Nam tôi nghĩ chúng ta phải nói lên tiếng nói của mình.

Tại sao đất nước của chúng ta, bờ cõi của chúng ta cho đến hôm nay vẫn bị Trung Quốc nhòm ngó và cố tình xâm phạm. Lịch sử cha ông ta đã phải gánh chịu những đau thương do chủ nghĩa bành trướng của Trung Hoa, chẳng lẽ từ giờ và về sau chúng ta sẽ nằm trong cái vòng luẩn quẩn ấy.

Theo tôi, chúng ta cần phải có giải pháp mạnh và triệt để.

Để làm được điều đó, cần chú ý mấy vấn đề:

  Đảng, Chính phủ phải kiên quyết

  Nhân dân phải biểu thị cao lòng yêu nước của mình, đặc biệt các trí thức, các nhà khoa học cần phải bày tỏ chính kiến.

Cần tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế, vận dụng các điều luật và công ước quốc tế để đấu tranh bảo vệ vùng biển đảo Hoàng Sa và Hoàng Sa



(4) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

CÁC BÀI NGHIÊN CỨU KHOA HỌC TRONG 5 NĂM QUA (2003-2008)

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

DÂNG NGUYỆN

Nhà tôi ở có bác Soạn chủ nhà là người rất mộ đạo, mỗi ngày bác tụng kinh một tiếng, lâu lâu lại đi lễ đền chùa. Tôi rất mến phục lòng mộ đạo và lối sống từ tâm của bác, viết tặng bác mấy câu thơ này.

Dâng nguyện

ĐEM LÒNG MỘ ĐẠO NOI GƯƠNG PHẬT
PHẬT TỪ BI LUÔN TRÚ NGỤ TRONG TIM
CON NGUYỆN TRÌ CHÚ ÂM THẦM
CẦU CHO AN LẠC THÂN TÂM MỖI NGÀY
CẦU CHO NHÂN LOẠI ĐỀU HAY
TRÍ TUỆ SÁNG SUỐT ĐẸP THAY KIẾP NGƯỜI
NHÂN GIAN MÔI NỞ NỤ CƯỜI
ĐỨC HẠNH VIÊN MÃN THẢNH THƠI SUỐI THIỀN
Hà Nội 5.3.2009

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Một trang mới...

Đã lâu mình không lên mạng, hôm nay tìm lập blog cho chị Vũ, mình lập thêm cái này, thế giới mạng thật phong phú, thêm một địa chỉ cũng là thêm một việc làm, thêm một lượng thời gian.

Rồi tôi sẽ mới bạn ghé thăm nhà mới (một góc khác của PTH
http://phamthachhoang.blogspot.com


(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Nhân học sử nước nhà

Đất nước đi hàng ngàn năm không biết mỏi
Ta giở sử ra: những trang ngời sáng chói
Dấu đỏ cha ông in đậm mỗi bước đường
Đường thiên lý con đường muôn vạn dặm
Ta bước chân đi trong hồn nước quê hương


PXH, HT 2003

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

LƯU LUYẾN MÃI MÁI TRƯỜNG XƯA

  Bv đã đăng trong Kỷ yếu: Trường Phan Đình Phùng, 60 năm một chặng đường, Nxb CTQGHN, 2006   

Kính tặng trường Phan Đình Phùng, đặc biệt những người thầy cô giáo cũ đã dìu dắt bước chân em
_____________________________

Đã lâu lắm rồi tôi chưa có dịp về thăm lại mái trường xưa, trường Cấp III Phan Đình Phùng. Mới đó thôi, nay đã kỉ niệm sáu mươi năm thành lập, trường đã thêm mười tuổi, điều đó cũng có nghĩa là bề dày truyền thống của trường ngày càng được bồi đắp thêm, thêm nhiều quả ngọt được gặt hái_ Những nhân tài, nguồn lực cho đất nước- sau những năm tháng gieo trồng những mầm xanh. Vinh dự mang tên nhà chí sĩ yêu nước Phan Đình Phùng, người đã tiếp tục phong trào Cần Vương kháng giặc cứu nước, người tiêu biểu cho truyền thống bất khuất của xứ Nghệ và dân tộc Việt Nam. Sáu mươi năm qua, bao thế hệ học sinh Phan Đình Phùng đã thành đạt khắp mọi miền đất nước. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, tôi nghĩ trường Phan Đình Phùng đã hòan thành sự nghiệp cao cả của mình.

Vẫn sừng sững và tôn nghiêm đó tượng đài cụ Phan trơ gan cùng tuế nguyệt quan năm tháng, song ý nghĩa hơn là mái trường mang danh của Cụ đang năng sản cho đất nước những lớp người kế tục truyền thống yêu nước, hiếu học của cha ông. Mười năm trước đây, khi tôi còn là học sinh lớp 10 dưới mái trường này. Hồi đó tôi vẫn là một cậu bé bỡ ngỡ bước vào lớp mười, được vinh dự chuẩn bị cho lễ kỷ niệm 50 năm thành lập trường đã không dấu nỗi niềm tự hào khâm phục khi xem lại những hình ảnh quý giá được lưu giữ trong phòng truyền thống về lịch sử của ngôi trường, về những con người thành đạt công danh mà tên tuổi của họ trở thành tầm cỡ, là niềm tự hào cho giới trí thức và nhân dân.

          Ngày ấy, cậu bé tôi mong một ngày được vươn cao, bay xa, vượt lên khỏi đồng quê lam lũ, thoát khỏi cảnh nghèo thành danh như mong mỏi của Mẹ. Tôi còn nhớ như in những khuôn mặt thầy cô đức độ, bao dung. Ngoài những bài giảng trên lớp là sự quan tâm, những lời động viên, khích lệ. Cá nhân tôi được đón nhận được nhiều sự quan tâm, nhất là của thầy chủ nhiệm dạy văn Nguyễn Kim Thư, cô giáo Tiếng Anh Nguyễn Thị Tỷ, thầy Nguyễn Hoài Sanh. Mỗi thầy cô có những sự giúp đỡ và tình cảm riêng. Cô Tỷ đã khuyến khích tôi học tiếng Anh, có lần cô đã miễn học phí cho tôi, nhờ khuyến khích đó mà sau này tôi có ý thức học ngoại ngữ, lên đại học, tôi có điều kiện tiếp cận nhanh và học khá môn này. Thầy Thư quan tâm nâng đỡ khuyến khích tôi đi học ôn để có kiến thức chắc cho kỳ thi đại học. Thầy Sanh truyền cho tôi bao điều bổ ích của kiến thức triết học, chính thầy là người có nhiều ảnh hưởng tới việc nộp đơn lựa chọn chuyên ngành ở trường đại học của tôi sau này. Tất cả, đó là những sự giúp đỡ nhỏ nhưng có ý nghĩa lớn. Tôi luôn mang trong lòng niềm tri ân các thầy cô. Ân nghĩa đi qua có bao giờ trả lại hết được, nhưng tôi mãi trân trọng và ghi sâu trong tâm khảm những tấm lòng thầy cô.

          Tôi đã ra đi từ mái trường này, mái trường đã đánh dấu bao sự đồi thay lớn của cuộc đời, mái trường đã đưa tôi đến với cánh cổng trường đại học. Mái trường đã ghi dấu bao cảm xúc e lệ hồn nhiên và những tình cảm bạn bè vô tư trong sáng: nào Đông, nào Quỳnh, nào Oanh, nào Thắng...tôi muốn có nhiều dịp gặp lại các bạn, nhưng vì điều kiện địa lý và công việc, chỉ biết tin về nhau qua bạn bè. Ngày đó, tôi quý các bạn ở chí học hành, tôi mến các bạn ở sự chân thành, tôi mong đợi các bạn sự thành đạt và thực tế ngày nay, các bạn đang trở thành những người có ích cho quê hương đất nước. Dịp gặp lại nhau cách đây mấy năm vừa rồi tôi đã được sống lại tình cảm tuổi hoa niên, dẫu là chưa đầy đủ các thành viên của lớp cũ. Tôi mong ta sẽ có dịp ngồi lại bên nhau, ôn về những kỉ niệm tuổi học trò.
          Sẽ là may mắn cho những ai trong cuộc đời có một mái trường để tự hào, để hoài niệm. Đối với tôi, trường Phan là nỗi nhớ, là nơi chắp cánh cho cả bầu trời mơ ước. Tôi và ông cụ thân sinh tôi, các cô tôi cùng các em tôi đều học tập dưới mái trường này. Ông cụ thân sinh tôi, sinh ra trong thời buổi chiến tranh chống Mỹ, đang học cuối cấp III, gác bút nghiên lên đường vào Nam chiến đấu chống Mỹ cứu nước, còn tôi may mắn được sống trong hòa bình, đèn sách dưới mái trường Phan, thi vào đại học, trở thành sinh viên, tiếp bước ước mơ của cha tôi còn dang dở do đất nước còn bóng giặc. Bây giờ trở thành một giảng viên, tôi mới thấy được ý nghĩa công việc của người thầy, của sự nghiệp trồng người tuy nhọc nhằn nhưng rất đỗi vinh quang. Tôi quý trọng hơn ân nghĩa của cha mẹ, của thầy cô, của những mái trường đã đi qua. Mười năm kể từ ngày tôi rời trường, đó là một khoảng thời gian không ngắn, trường đã đỗi thay nhiều. Bao thế hệ thầy cô đã về hưu đã chuyển cơ quan công tác, riêng mái trường vẫn yên bình nằm đó trang nghiêm bên con đường mang tên người chí sĩ họ Phan, vẫn âm thầm chở những chuyến đò đầy, nuôi dưỡng những mầm xanh cho tương lai đất nước. Với tôi, dẫu mười năm hay hơn nữa, chắc hẳn vẫn nguyên sơ tình cảm với mái trường như buổi ban đầu:

Ngưỡng mộ và tự hào

Yêu mến và ngợi ca

Thành kính và tin tưởng

vào truyền thống vẻ vang và tương lai rạng rỡ của nhà trường.

Nhân dịp kỷ niệm 60 năm thành lập trường, tôi muốn làm điều gì đó cho mái trường thân yêu, hướng về trường với tất cả tấm lòng lưu luyến, tôi viết những dòng này xem đó như một lời tri ân, lời chúc tốt đẹp nhất tới quý thầy, quý cô và những người bạn của tôi đã có những năm tháng đèn sách dưới mái trường này. Chúc cho trường Phan mãi mãi xứng đáng với niềm tin yêu, quý trọng của các thế hệ học trò./.

Xuân Mai, Hà Tây, 05.11.2004

  Note:
Phần in nghiêng, không được đua vào in trong kỷ yếu.PXH

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

BỐ YÊU THƯƠNG



PTH: Hôm nay rỗi rãi ở nhà lên mạng chát với em gái, em gái tôi gửi cho tôi đường link blog của em bài viết của em về người bố của anh em tôi. Đọc xong tôi thấy xúc động, em gái của tôi thực sự đã có những chiều sâu trong suy nghĩ, đó là điều đáng mừng. Bấy lâu nay, tôi chưa yên tâm về em gái, vì em là con gái út lại chịu thiệt thòi, nhưng tôi tin rằng em gái mình sẽ cũng sẽ là đứa có những phẩm chất tốt đẹp.
thao
Đôi lúc không giúp được gì nhiều cho các em tôi cũng chạnh lòng buồn, song tôi luôn muốn các em biết tự lập, biết chịu trách nhiệm về bản thân mình. 
Bố tôi là lính, tôi đã học được từ ông phẩm chất của một người sĩ quan quân đội và vì thế tôi đều bảo các em tôi phải luôn rắn rỏi mà sống, để vượt qua khó khăn, vươn lên khẳng định mình trước cuộc đời!



 

Bố yêu thương!


Không biết giờ này Bố đang làm gì ở thế giới của Bố vậy nhỉ? Không biết ở thế giới đó Bố sống thế nào nhỉ? Ai sẽ đẩy xe đưa Bố đi chơi, ai sẽ bóp chân cho Bố mỗi khi trở trời, ai sẽ nhổ những cọng tóc sâu cho Bố nhỉ...? Không biết Bố có nhớ đến cô "con gái rượu" của Bố không nhỉ?... Mỗi lần nhớ Bố là trong đầu con có hàng ngàn câu hỏi Bố àh nhưng mà con hỏi mãi, hỏi hoài mà vẫn chẳng thấy một tín hiệu trả lời nào cả . Sự im lặng đó càng làm con nhớ Bố nhiều hơn.


Con nhớ, ngày thơ bé khi con đi học mẫu giáo ở nơi đất khách quê người, con đã khóc, khóc rất nhiều và không chịu đi học nữa. Bố đã dỗ dành con rất nhiều, cho con lên giường nằm chung với Bố, mặc dù đôi khi con hiếu động lại làm chân Bố đau, nhưng Bố vẫn luôn vui vẻ dạy con tập hát, kể chuyện cho con nghe... Con đã cười rất nhiều và líu lo học hát cùng Bố đến nỗi Mẹ dụ thế nào con cũng không chịu đi học nữa .


Con nhớ những ngày mình chuyển nhà về quê sống, gia đình ta thật đầm ấm và thanh bình biết bao. Con vào lớp 1, bạn bè ở quê thì ko có nhiều, giờ đi học lại càng lạ lẫm. Ngày đầu tiên đi học được Mẹ may cho cái xắc vải rất xinh, con tự tin khoác đến lớp với tâm trạng rất vui. Được cái con làm bạn rất nhanh nên đã có bạn chơi. Vừa học về nhà là đã tíu tít khoe chuyện cho Bố nghe rồi. Thời gian trôi nhanh, năm học kết thúc, con chạy thật nhanh về khoe thành tích học tập 1 năm qua với Bố. Con thì cười tít (vì được nhận quà thưởng từ Bố nữa mà), Bố thì khi nào cũng khuôn mặt lạnh lùng nhưng con vẫn nhớ lúc đó bố xoa đầu con rồi nhoẻn miệng cười ^_^.


Con nhớ, con đi học ôn đội tuyển thầy cho bài tập về nhà, Bố đã cùng con giải những bài toán hóc búa đó. Lúc đó con không hiểu Bố làm cách nào mà giải hay và nhanh đến vậy. Đến sau này khi lên cấp III con mới biết ^;^. Mẹ bảo Bố học giỏi toán lắm, nếu không phải đi lính thì Bố đã là sinh viên sư phạm toán rồi. Tụi bạn ghen tỵ với con khi con được Bố học cùng. Những lúc đó con tự hào về Bố biết bao.


Con nhớ những lúc rảnh rỗi, con nhổ tóc sâu, tóc bạc cho Bố. Con đếm cẩn thận từng cây, từng cây một (vì cuối tháng Bố được lĩnh lương là con cũng được lĩnh lương Bố trả công mà ). Chú phát lương cứ trêu con, con toe toét cái miệng cười, và Bố cũng cười, nụ cười của cuộc sống thanh bình.


Con nhớ, cứ mỗi chiều chiều con không phải nấu cơm mà được đẩy Bố đi dạo quanh làng, con được đu lên thanh ngang sau ghế Bố ngồi, cảm giác sướng lắm Bố àh. Thỉnh thoảng rẽ vào một vài nhà bạn của Bố ngồi chơi, có gì ăn con cũng được ké phần . Con thấy mình là đứa sướng nhất trên đời rồi ^;^


Con không quên những ngày trái gió trở trời, vết thương Bố lại đau, nhìn Bố lúc đó con chỉ ước giá mình con có thể đau hộ Bố đc một tý . Những ngày Bố phải vào viện điều dưỡng, con ở nhà nhớ Bố lắm, thỉnh thoảng con được xuống thăm Bố. Bố không ăn được cơm bệnh viện nên con lại phụ Mẹ, nhặt ống bơ chụm bếp nấu cơm. Do không quen nên khói cay xè mắt nhưng con thấy rất vui. Được các cô chú ở cùng phòng Bố khen hoài. Ngoài mặt hơi xí hổ nhưng trong lòng con sướng lắm đó. Mà con tin lúc đó tuy không nói ra nhưng Bố cũng thấy vui lây ^;^


Và còn rất rất nhiều những kỷ niệm bên Bố mà con sẽ không bao giờ quên được.....


Mới đó thôi mà Bố đã rời xa chúng con đã 10 năm tròn. 10 năm nhìn lại thì chưa hẳn đã dài nhưng đối với riêng con thì nó dài, dài bất tận vậy. 10 năm bao biến cố, thăng trầm, bao vui buồn.... Nhưng con vẫn chỉ muốn nói một câu mà thôi: "Bố ơi, con nhớ Bố nhiều, nhiều lắm! Giá như....!!!"

BY: Phạm Thị Phương Thảo
http://yobanbe.zing.vn/yobanbe/blog/displayshareviewdetail.847890.1a7bfeb9f39dbc48341da3b69097f391.html

(2) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

- GIỮA LÒNG HÀ NỘI_Phạm Thạch Hoàng

  

              

Tôi đi giữa phố hoa đào

Bỗng nghe Hà Nội thuở nào hiện sinh

Mênh mang lòng biết bao tình

Lắng hồn non nước nhục vinh bao đời


Ngẩng cao đầu hào hoa Hà Nội

Linh thiêng thay đất rồng bay

Mê say nối tiếp mê say

Bao miền đất nước tới xây mộng vàng



Hà Nội trời xanh mây trắng

Hà Nội thơm hoa và nắng

Hà Nội hương nồng giăng giăng

Hà Nội đẹp tựa miền trăng

Hà Nội năm tháng vĩnh hằng nhân văn

Hà Nội - Ninh Bình 01.2009


chợ hoa ngày tết ở Hà Nội








Hoa đào vẫn muôn năm cũ




Bên nồi bánh chưng nghe hương hồn của Tết

Cảnh Ông đồ, Xin- cho; mua- bán Chữ


CT: Tết Hà Nội xưa và nay 2009 - Xuân sắc Hà Thành


(Note: ảnh sưu tầm,  PTH)

(3) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

- Đầu xuân cảm nhận chữ Hóa trong bài thơ Hóa của VTH

Tôi rất thích chữ HÓA của VTH. Hóa là một động từ, trong bt trên ta bắt gặp sau ngoại động từ ấy là vô số tân từ và hệ quả của nó là vô số cảm giác, cung bậc được diễn tả bằng những tính từ khá đắt. Mọi sự hóa trên đời vừa là thực hóa, vừa là ảo hóa, và cái biến hóa cao nhất là cái Tâm hóa Vật, khi tâm hóa vào vật, vật dường như biến mất chỉ còn là là Tâm. Thời gian có thể hóa tất cả thành hư ảo, những dấu vết cũng sẽ mờ xa trong thời gian nếu những ký ức không lưu giữ nó. Hóa của chị Vũ không biến mất mà vẫn còn lại đó vết thời gian, hay chăng cũng là Vết Ký Ức không thể phai mờ. ...

...................
 (Xem tiếp)

(2) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

- Lời đầu xuân, ngày trở lại với cộng đồng VNweblogs.

       
Hoa dao vi thuoc cho suc khoe va sac dep
Trong một thời gian đón tết Nguyên Đán ở Gia Sinh, Gia Viễn Ninh Bình, một vùng quê thanh bình, nơi có khu du lịch tâm linh chùa Bái Đính nổi tiếng, bận bịu với con cái và chung vui không khí gia đình, PTH không có dịp lên mạng. Hôm nay trở lại với Hà Nội, trở lại với công việc của mình và giao hòa cùng cộng đồng vnweblogs. Những dòng đầu tiên là lời chào mừng, lời chúc chúc năm mới:
thiep nam moi

- Kính chúc quý vị, quý anh chị em bè bạn và sinh viên một năm Kỷ Sửu dồi dào Sức khỏe, Thành đạt, An khang và Hạnh phúc!....
Hoa đào
- On the occasion of the Year of the Ox, I would like to extend my
best wishes to you and your family for a year of prosperity, good health, success and happiness!
 (Xem tiếp)

(8) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

- Những loài hoa đẹp

Mùa xuân là mùa hoa nở rộ khoe sắc, ngôn ngữ của loài hoa thật biểu cảm kỳ lạ.
Đứng trước hoa, ta thấy thiên nhiên quả thực là người mẹ sản sinh ban tặng cho con người những vẻ đẹp quyết rũ đến say lòng, tôn lên cuộc sống của con người làm cuộc sống trở nên thanh cao đẹp đẽ. 
Những bông hoa đẹp dưới đây không thể không làm quý sững sờ.    
    Mời quý bạn cùng thưởng thức, mãn mục, mãn lòng trong hương sắc dịu ngọt của Mùa Xuân!




 (Xem tiếp)

(1) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Một kỉ niệm bạn bè với Nguyễn Vinh Giang

PTH: Thời đại học tôi có một người bạn người em Ở Nam Xuân, Nam Đàn, Nghệ An, là Nguyễn Vinh Giang, dẫu bị tật từ nhỏ nói năng và viết rất khó khăn nhưng em đã vượt khó, học xong đại học Khoa Địa chất, trường Đại học Khoa học Tự nhiên. Cách đây mấy năm anh em có liên lạc được với nhau, sau đó tôi mất số điện thoại của em, tôi lại đổi số máy thành ra nếu muốn em chắc cũng không liên lạc lại được với tôi. Nay gần dịp tết đọc lại mấy cuốn sổ nhỏ cũ, có bài thơ em ghi tặng tôi ngày tôi đã ra trường đi công tác và em vẫn còn là cậu sinh viên, nhớ tình cảm anh em thời đi học, nếu ở Sài Gòn em có về Nghệ An ăn tết em hãy liên lạc nhé. sm: 0916069869!
....

 (Xem tiếp)

(4) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

K.8 XÓM TÔI

.... 

Nam 2002, toi thi do cong chuc va ve DHLN nhan cong tac, song cung anh em be ban trong day nha tap the gan cong phu cua truong. Chi o do trong khoang tg ngan chung 1 nam song do la nhung nam thang dau tien khoi dau duyen nghiep, nhieu kho khan va co khong it noi niem xuc cam. Tu do den nay da co bao su thay doi, nhung nguoi trong xom k8 ay da lap gia dinh, chuyen ra o rieng, nhieu nguoi van con o tap the, nhieu nguoi da la thac si va dang lam nghien cuu sinh. Tg da troi qua, co luc nao do co the moi nguoi se nho minh da co mot  khoang tg tap the nhu the. Tg o tap the k8 do, toi da lam mot bai tho vui, nay toi con giu duoc ban Ngoc The da danh may. Vua roi, chuyen nha, thu don tai lieu, toi bat gap bai tho nay, xin duoc tai len day chia se cung moi nguoi.


K.8 XÓM TÔI

Phạm Xuân Hoàng

K.8 xóm tôi

Mỗi người mỗi ngả

Sĩ Hà -Yên Bái, Đức Luận- Tuyên Quang

Xuân Hoàng - Hà Tĩnh

Mỗi người mỗi tính

Cùng ‘dân Mác Lê'

Phòng ở liền kề

Suốt ngày đàm đạo

 (Xem tiếp)

(2) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

- Đôi dòng cảm nhận Phạm Xuân Nguyên

 

Phạm Thạch Hoàng: Đây là những dòng cảm nhận của tôi về Phạm Xuân Nguyên, một người mà tôi quen biết và quý mến lẫn học thuật và cuộc sống. Tôi mong rằng có điều gì không phải chú Nguyên sẽ bỏ qua cho tôi, một kẻ hậu học nhưng tấm lòng luôn ngưỡng mộ và cầu thị các bậc cha chú của mình.

--------------------------------------------------------

Tôi biết đến cái tên Phạm Xuân Nguyên từ ngày tôi còn ngồi trên ghế giảng đường đại học vào những năm cuối những năm 90 của thế kỷ trước. Phạm Xuân Nguyên khi đó đã là một cái tên nổi tiếng và quen thuộc trong giới văn chương và lý luận văn học. Hồi đó, đọc ông, biết ông trên những trang sách nhưng tôi chưa thể hình dung ông ở ngoài đời. Rồi duyên kì ngộ, khi tôi về làm giảng viên trường Đại học Lâm nghiệp, nơi có lần ông được mời về nói chuyện cùng thi sĩ Hoàng Nhuận Cầm nhân dịp cuốn nhật kí của Nguyễn Văn Thạc trở thành một hiện tượng văn học sống động dành cho lớp trẻ. Ngoài hành lang, chú cháu biết nhau, ông mời tôi có dịp xuống Hà Nội ghé thăm.
 (Xem tiếp)

(3) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

Những nguyên tắc đạo đức trong giảng dạy đại học

PTH: làm gì thì cũng có những nguyên tắc của nó, nhất là những việc lớn quan trọng. GD đại học rất cần được xác lập những nguyên tắc đạo đức căn bản về đạo đức cho người giảng dạy. Những ý kiến sau đây là để tham khảo, song tự thấy rất bổ ích cho chính mình!




Những nguyên tắc đạo đức trong giảng dạy đại học được Society for Teaching and Learning in Higher Education (STLHE) xây dựng là một tập hợp những nguyên tắc đạo đức căn bản xác định trách nhiệm nghề nghiệp của các giáo sư đại học trong vai trò giảng viên, được xây dựng dưới dạng những hướng dẫn chung, những tiêu chuẩn lý tưởng, hay những kỳ vọng. Chúng cần phải được xét đến trong khi thiết kế và phân tích công việc giảng dạy, cùng với những điều kiện và hoàn cảnh liên quan khác; những nguyên tắc này không phủ nhận quyền tự do học thuật, mà thay vào đó, nó mô tả những cách khác nhau để thực hành quyền tự do học thuật một cách có trách nhiệm.


 (Xem tiếp)

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

- CON ĐƯỜNG CỦA RIÊNG MÌNH

Ngạn ngữ Phương Tây nói: Mọi con đường đều dẫn đến Roma. Tôi nghĩ rằng không phải con đường nào cũng đến đích vẻ vang, song tôi cũng ý thức rằng những con đường sẽ không có ngõ cụt nếu người đi biết định hướng cho mình.
        Việc định hướng thật là quan trọng.
Văn hào Lỗ Tấn Á Đông nói: Mặt đất vốn không có đường người ta đi mãi thành đường. Tôi ngẫm lời ấy, đúng với con đường trên mặt đất nhưng với những con đường sáng tạo thì đi mãi sẽ trở thành lối mòn và con đường ấy sẽ bị bỏ ngỏ.

        Con đường sáng tạo là con đường không muôn nẻo và không có lối mòn cũ kĩ.
         Hôm  nay tôi đang đi trên con đường của tôi, con đường ấy không bằng phẳng nhưng tôi biết đó là con đường của riêng mình. Ở đó, tôi có thể gặp nhiều người đồng cảm sẽ chia, cũng có những người chỉ giao cắt với tôi rồi thiên di về hướng của mình. Và tôi nhận thấy quanh tôi vô số những con đường. Đường thiên lý Đông Tây Nam Bắc, đường nhân loại chập chùng, đường nhân thế gian muôn hình vạn trạng.
      
Tôi đôi khi cũng ao ước con đường của người khác, nhưng tôi không thể là một kẻ tham lam, tôi phải đi con đường của mình đã, chỉ ai trung thành với chính mình mới có thể đi hết con đường đã chọn vì trên mỗi con đường của mình có nhiều sỏi đá, ổ gà và cũng có muôn lối rẽ, thậm chí không ít cám dỗ. Đôi khi không cẩn thận ta sẽ rẽ lối mà quên mất mục tiêu của mình phía trước.
       
Tôi đang đi trên đường đời và con đường khoa học, giáo dục. Con đường ấy có không ít những vinh quang những cũng không ít khổ ải nhọc nhằn.
        Hôm nay tôi thấy mình đã không rẽ sang con đường khác như nhiều lần có thể rẽ mà vẫn tiếp tục con đường mình đã đi và đang đi. 
         Dù con đường nào thì không ai làm mạnh đôi chân của mình bằng mình phải luyện sự dẽo dai cho chính chúng. Và điều này không kém phần quan trọng, mỗi con đường không chỉ đi bằng đôi chân mà cần thiết phải đi bằng cái đầu.
HÀ NỘI, 15.01.2009



 

(0) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

- Đôi điều về chiến lược phát triển giáo dục Việt Nam, GS Nguyễn Văn Chiển

PTH: Một bản chiến lược đã đủ sức vạch hướng đi cho tương lai, khi mà xung quanh nó còn nhiều ý kiến chưa đồng thuận từ phía các chuyên gia giáo dục. Những điều GS NVC bàn dưới đây là một phản biện khoa học đầy xác tín. Tôi tự hỏi khi đặt bút soạn Chiến lược những người viết đã thực sự phát huy cao nhất trí tuệ của mình!

 (Xem tiếp)

(9) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

- Nghịch lý dễ hiểu


Viết ngày các con tròn 5 tháng tuổi
con gai

song cách cách: Pham Dieu Nguyen va Pham Minh Nguyen 

Người ta ai cũng muốn mình trẻ mãi
Nhưng mỗi ngày trôi bao tế bào tự hoại
Mỗi ngày trôi ai ý thức mình già
Cái già chầm chậm tháng năm qua

 (Xem tiếp)

(11) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

- Giáo sư không phải "giá trị quốc gia" . Bài Phỏng Vấn GS Toán học Hoàng Tụy

PTH: GS toán học Hoàng Tụy là một người hết sức tâm huyết với giáo dục nước nhà. Nhiều năm qua là người đề xuất và tham gia phản biện về giáo dục với nhiều ý kiến quý báu. Nhân nhà nước vừa ban hành quy chế mới về quy chế mới về công nhận GS, PGS, những ý kiến trả lời phỏng vấn của gs cho ta thấy vấn đề phong chức danh GS, PGS ở nước ta chưa hẳn đã là xong, đã là hợp lý.

  (Xem tiếp)

(4) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

- Cảm nhận "NOEL KHÔNG LẠNH" của Vũ Thanh Hoa


NOEL KHÔNG LẠNH,

                      Vũ Thanh Hoa. Hội Văn học Nghệ thuật Bà Rịa Vũng Tàu.

My picture!

tuyết không lạnh rải trên cành thông nhựa

Noel phương Nam không  Mùa đông

đỉnh nhà thờ chuông đồng vọng

văng vẳng Thánh ca

hun hút Giáo đường

 (Xem tiếp)

(1) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

- Tự thấy mình

Tôi vốn cầm tinh là chú ngựa
Không chịu cô đơn tù tùng cầm cương
Niềm vui sống là giao hòa cùng bầu bạn
Rong đuổi ước mơ TÔI trên những cung đường...


tranh10.jpg
(PTH, tranh sưu tầm)

(4) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

- BÀ MẸ VIỆT NAM

 

Bà mẹ Việt Nam sinh thành những đứa con

Đứa thành ông này bà nọ

Bà đâu có mong gì chúng nó

Trả ơn bà nặng gánh ngày mưa

 (Xem tiếp)

(8) Góp ý    (0) Trackbacks      EditEdit    Bản inBản in

1 2 3 4 5  Sau»