Thăng Long- Hà Nội ngàn năm thương nhớ

By phamxuanhoang

13/07/2010 | 12:42:47

(Chinhphu.vn) - Ai đó ngoái lại nhìn trang sử ngay giữa Hà Nội mà lòng đã "nghìn năm thương nhớ đất Thăng Long".

Xa Hà Nội lâu ngày lòng lại nôn nao nhớ như thuở đang yêu xa bạn gái của mình

Đọc những câu thơ: "Từ thuở mang gươm đi mở cõi/Nghìn năm thương nhớ đất Thăng Long" mới thấy cảm xúc và tâm thế của những người đã gắn bó cùng Hà Nội mà phải rời xa chốn này tha thiết đến độ nào.

Nhớ khi xưa nữ sĩ bà huyện Thanh Quan hoài niệm về một thủa Hà Nội:

"Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo
nền cũ lâu đài bóng tịch dương
đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt
nước còn cau mặt với tang thương"

Với một Hà Nội trong lòng người giã từ đi kháng chiến

"Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội
Những phố dài xao xác hơi may
Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy"
(Nguyễn Đình Thi).

Và Quang Dũng chàng trai đi chiến trận chốn biên thuỳ: "Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm"; Với Thái Thăng Long giữa một chiều bên  Hồ Tây lộng gió:

"Sương dăng đỉnh núi mờ xa
Phủ Tây Hồ bâng khuâng huyền thoại
Xa xa hạc trắng bay về
Hồn ta tĩnh lặng bên chùa nắng
Gió Tây Hồ thổi mãi mái rêu phong"
(Chiều Phủ Tây Hồ- Thái Thăng Long)

Và đây một Hà Nội mùa đông trong mắt thi sĩ:

"Co ro đường sấu nhớ mùa
Sông Hồng đắp áo nằm mơ dáng Kiều
Hương đưa gió ngọt xiêu xiêu
Cánh đồng Hà Nội trắng điều nhớ nhung"
(Mùa đông Hà Nội- Ngô Minh)

More...

...Hãy dành những khoảng sáng nhân văn cho thầy cô!

By phamxuanhoang

Vậy là đã 7 năm qua mình trở thành thầy giáo. Nghề giáo bình dị những lại sang trọng bởi chính vai trò của sự học mà người thầy luôn được đề cao. Ngày nhà giáo hàng năm là dịp để xã hội biểu thị niềm vinh quang ấy. Vào ngày đó  lẽ dĩ nhiên sẽ có những học trò thân quý và thế hệ học trò đến thăm. Điều đó làm cho người thầy thấy được tôn vinh.
Ngày nhà giá năm nay có một câu chuyện làm
mình không vui là tối qua mình nhận được món quà của 2 em sinh viên mình phát hiện ra là có cả mấy trăm k tiền trong đó. Mình tự hỏi chẳng lẽ cái ngày đẹp nhất của mỗi năm giảng dạy và đào tạo sinh viên cũng không làm các thầy cô được an bình trong ý nghĩ để thấy được cái ấm áp nhân văn của tình thầy trò. Chẳng lẽ món quà lớn nhất phải là tiền mặt sao.
Cũng có thể có người bảo chuyện thường thời kt thị trường bận tâm làm gì. Mình thấy nhiều chuyện là thường nhưng cũng có những chuyện không nên xem thường. Đôi khi mình chạnh buồn khi mình đang chứng kiến những vẻ đẹp học đường những vẻ đẹp con chữ trầm lặng nhạt nhòa trong cái cơ chế ấy biết trách ai?. Nay mình muốn gọi hai em sv đấy lên để nhẹ nhàng mà xử lý chuyện này.
Làm một người thầy cần bao dung. Với những hành động của sv tôi luôn  nhìn nhận hợp lẽ. Với chuyện trên đây tôi không quá giận các em nhưng tôi không thể im lặng đồng tình với các em. Cuộc sống của tôi cũng còn nhiều khó khăn nhưng tôi không bao giờ nhận tiền của các em một cách phi lý! Mong các em hiểu.
Các em sv thân quý của tôi cho đến hôm nay điều lớn lao nhất giữ chân tôi trên bục giảng là sức trẻ của các em khát vọng của các em sự tươi mới của tâm hồn và trí tuệ các em các em rất cần được chia sẽ vun đắp ủng hộ. Nếu một ngày nào đó khi tất cả những hy vọng của tôi về gđ đại học không còn nữa tôi sẽ tự nguyện rời nó.
Với tôi giảng đường đại học là nơi để cho các thầy tài hoa và tâm huyết cống hiến và trụ lại. Nếu những người thầy nào đó lấy sinh viên làm đối tượng mưu lợi thì đó là một sự phỉ báng đối với nhân cách nhà giáo.
Tôi luôn đề cao trí tuệ vẻ đẹp của chữ nghĩa tôi ngưỡng mộ các thầy tôi vì cái tài lẫn cái tâm. Tâm là nền tảng nhân văn cho mọi tài hoa phát tiết. Nên tôi hiểu sv cần gì ở các thầy cô.
Với tư cách là một ngoời thầy  tôi thực sự muốn các em và phụ huynh hãy đến với các thầy các cô vì lòng trân trọng. Với thái độ như vậy thì các em sẽ biết cách tặng quà cho phù hợp. Và có khi đối với các thầy trước một tấm lòng thành những nghi lễ quà cáp trở nên không cần thiết.
Tôi cũng hy vọng rằng với sự đổi thay của cuộc sống và cơ chế cuộc sống người thầy ngày càng trở nên dễ chịu và tốt hơn. Cũng trên cơ sở ấy tôi thực sự cầu mong xã hội hãy dành cho thầy cô những khoảng lặng đầy ánh sáng nhân văn!

More...

- NGỌN LỬA CHIẾN THẮNG HỪNG HỰC TRÁI TIM TÔI

By phamxuanhoang



 




         Khi sân vận động Mỹ Đình vỡ oà trong tiếng reo vui thì bầu máu nóng tôi cũng lan toả tôi muốn hét lên vì niềm vui sướng bất ngờ cho đến phút chót của trận đấu giữa tuyển VN và Thái Lan đưa lại. Hồi  hộp theo dõi trận đấu tôi đã gần như kiệt sức với hy vọng chiến thắng. Vậy mà bất ngờ quả thực bất ngờ cho đến phút cuối của trận đấu.


"Việt Nam khởi đầu AFF Cup năm nay không xuôi chèo mát mái. Ra ngõ đụng núi  chúng ta gặp ngay đội bóng số một Đông Nam Á - đối thủ truyền kiếp - Thái Lan trong trận mở màn  tại bảng B diễn ra ở Phuket



More...

- Tiếng Nghệ tiếng quê tiếng lòng_Phạm Thạch Hoàng

By phamxuanhoang


 

Chẳng biết Việt Nam ta có mấy vùng phương ngữ khác nhau chỉ biết trong 3 miền Bắc Trung Nam thì ngay mỗi cái vùng lớn ấy đã có mấy thứ tiếng khác nhau mà dễ nhận thấy là tiếng Thanh Tiếng Nghệ Tiếng Quảng tiếng Huế tiếng Sài gòn tiếng miền Tây đôi khi cũng gọi là giọng...Mỗi thứ tiếng (giọng) có một sắc thái tình cảm riêng một chất riêng cũng có thể gọi đó là nét cơ bản dễ nhận dạng góp phần tạo nên bản sắc văn hoá vùng miền. Tiếng Nghệ quê tôi của cả Nghệ An và Hà Tĩnh (trước kia là Nghệ Tĩnh) mang âm vực nằng nặng khó nghe nhất đối với ai sống ở vùng miền khác lại là  khi mới  tiếp xúc lần đầu.

More...

--Nhớ con cũng là niềm hạnh phúc

By phamxuanhoang

 

Chiều nay chát với cậu bạn thân trên mạng bạn bảo tối nay tớ phải về Hà Nam thăm con gái nhớ con gái quá! Tôi viết tin lại: nhớ con gái đấy cũng là niềm hạnh phúc.

Ngày chưa sinh con tôi chưa thể hiểu thế nào là nỗi nhớ của người bố người mẹ đối với đứa con sinh thành. Một lần thầy giáo cũ (hơn trò tôi độ 6 tuổi) ra Hà Nội học chuyên đề thầy trò gặp nhau nhâm nhi ốc luộc Tây Hồ. Đang vui thầy bảo có lẽ phải trốn về thăm con gái tí ông ạ nhớ quá! con gái đầu lòng còn bé đi học xa nhà chưa đầy một tuần mà đã nhớ. Tôi không nghĩ những người đàn ông nam nhi đại trượng phu đôi khi cũng rất nữ nhi thường tình. ấy vậy mà tình ruột thịt thì với người cha cũng như người mẹ. Mà tôi cứ đề cao nam phân biệt vậy thôi chứ nam hay nữ đều là con người mà con người thì những lẽ thường tình đâu có khác nhau.

More...

- thoáng xưa!

By phamxuanhoang

Đôi lúc buồn tâm trí ta phiêu diêu. Ta bỗng gặp bóng hình bạn cũ. Thuở xa xưa chốn giảng đường nghèo mà vui nhưng tất cả chỉ là một thời một thuở. Chắc gì ngày hôm nay ta đã sống vui vẻ hơn xưa phải thế không bạn nhỉ!

More...

- Điện thoại là bạn!

By phamxuanhoang

Điện thoại giờ đây đã trở thành bạn của tôi. không có điện thoại đôi khi bỗng thấy thiếu vắng và đôi khi sự im lặng bao trùm nhất là lúc chỉ mình ta với ta. Thế mới hay tiện ích của công nghệ thông tin. khi ta có vật dụng ấy ta không thể bỏ nó một ngày. Mobile giờ đây như một cuốn nhật kí điện tử để ta có thể kí thác những niềm tâm sự mỗi ngày ta trao truyền tâm tình cùng người thương bạn cũ người quen. Thế giới trở nên gần nhờ điện thoại. Nhịp cầu kết nối trở nên dễ dàng chỉ nhờ anh bạn dễ thương nhỏ này. cám ơn bạn moblile của tôi!
pth

More...

Sách: bạn vàng nhân hậu thủy chung!_PTH

By phamxuanhoang

 

Đã bao giờ bạn có cảm xúc ngẩn ngơ nuối tiếc khi để mất một cuốn sách hay mất một cuốn sách hay chẳng khác gì ta mất đi một người bạn tri kỉ khó gặp lại trong đời. Vì thế trong đời sống cá nhân ta có nhiều thứ cần phải giữ gìn nhưng những cuốn sách hay bao giờ cũng được cất giữ như những báu vật.

Tôi nhớ có những cuốn sách hay đọc một lần trong đời rồi nhớ mãi đôi khi chỉ sống với anh bạn này bằng kí ức trong trẻo vì có muốn tìm lại anh bạn đã mất rồi. Có nhiều lý do để anh bạn rời tay ta nhất là một anh bạn quý nhiều người đều muốn có đâu chỉ riêng ta cất lấy giữ gìn.
Đắc Nhân Tâm - Cuốn Sách Hay Nhất Của Mọi Thời Đại Đưa Bạn Đến Thành Công

More...

- cảm hứng tự do trong Nhật kí trong tù

By phamxuanhoang

Cảm hứng "Tự do" trong Nhật kí trong tù
Phạm Thạch Hoàng


134 bài thơ những trần tình của riêng thi nhân Nguyễn Ái Quốc- Hồ Chí Minh đã trở thành tài sản tinh thần vô giá trong kho tàng thi ca một dân tộc.

Với mỗi người Việt Nam thơ ca đã trở thành một nét văn hóa đó là sự mỹ hóa đời sống con người. Có thể làm thơ không hay nhưng mỗi người Việt Nam đều muốn tới sự thăng hoa và sáng tạo.

Với Hồ Chí Minh:

"Ngâm thơ ta vốn không ham.

Nhưng mà trong ngục biết làm chi đây

Ngày dài ngâm ngợi cho khuây

Vừa ngâm vừa đợi đến ngày tự do"

Ngâm - ở đây là nghĩ ngợi thể hiện sự trăn trở trong tư duy.

Ngâm cất lên ngân lên thể hiện sự lạc quan trong tâm hồn.

Vừa ngâm vừa đợi Tự do tới. Một tinh thần lạc quan hiếm thấy!

Nhà tù không phải là chốn có thể dễ dàng làm những người cách mạng lung lay ý chí mà trái lại làm cho người tù Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh biết nhẫn nại nán đợi điềm tĩnh trông chờ tự do.

Tự do là giá trị cao quý nhất của con người:

"Trên đời ngàn vạn điều cay đắng

Cay đắng chi bằng mất tự do"

hay: "Không có gì quý hơn độc lập tự do"

Đó là sự trãi nghiệm của Hồ Chí Minh trong nhà tù thực dân suy rộng ra đó cũng là trãi nghiệm của dân tộc Việt Nam dưới ách áp bức đô hộ của thực dân phong kiến.

More...

Tản văn: Quá Hạ Là Tới Mùa Thu. Bài đã được đăng trên EVan tại địa chỉ http://evan.vnexpress.net/News/tac-pham/tan-van/2008/08/3B9AE038/

By phamxuanhoang

      QUÁ HẠ LÀ TỚI MÙA THU

      Tản văn

-http://evan.vnexpress.net/News/tac-pham/tan-van/2008/08/3B9AE038/
- http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvn0nqn2n0n31n343tq83a3q3m3237nvn

      
Có ai khắc khoải muốn về lại tuổi thơ thì xin hãy chọn mùa hạ làm một cuộc hành du.

      Mùa hạ có bằng lăng tím có hoa phượng đỏ màu hoa học trò phơi phới tươi thắm trong nắng mùa hạ làm học trò nhớ nhiều đến trường đến lớp đến bạn bè thầy cô. Mùa hạ ta có nhiều ngày dài vui chơi nhưng mùa hạ cũng thường đi nhanh và để lại nhiều dư âm nỗi nhớ sự luyến tiếc. Vụt thoắt thời gian đã chuyễn mùa.

      Mùa hạ ta về với biển khơi lộng gió đến với những chốn rừng xanh sinh thái nhiều vùng miền đất nước ghi dấu vết chân ta.

      Đến với biển ta mới thấy rõ mùa hạ tuyệt như thế nào. Giăng mắc khắp mặt nước biển những cánh buồm du lịch đỏ thắm những chiếc phao trôi nổi trên mặt nước rất nhiều cánh học trò đi du lịch phích ních sặc sỡ vui tươi. Ta chụp lấy ít tấm hình bắt lấy khoảng khắc này làm kỉ niệm kẻo trôi mất trôi mất theo thời gian ta lớn. Tôi nhớ hình ảnh chiều cửa lò trong những ngày hạ những con thuyền nhỏ trôi nổi trên mặt biển chủ nhân của nó đón chào du khách chụp ảnh với các bạn nhỏ đó là một món quà tuyệt vời với biển mùa hè.

      Mùa hạ đến với những suối cao những con sông như trôi vào miền cổ tích những cây cối ngút ngàn của khu rừng sinh thái quốc gia làm lan tỏa trong ta cái trong lành dịu ngọt qua từng hơi thở ta cảm thấy cuộc đời thư thái hơn thiên nhiên đươc mở ra kỳ diệu biết chừng nào.

      Mùa hạ thú vị nhất với nhiều người là được trở về quê ngắm một mảnh trời quê một con sông quê một triền đê biếc cỏ thấy cả một trời kỷ niệm ùa về xốn xang lòng. Đã qua rồi tuổi học trò qua rồi ấu thơ tất cả là dư âm đọng lại. Trong ta vẫn còn một chút con trẻ một chút học trò luôn chực sống dậy vỡ òa. Ta muốn gặp lại bạn bè xưa thầy cô xưa cùng một lúc hội tụ quây quần hát cùng ta khúc nhạc yêu đời. Có thể với ai đó không có tuổi thơ ở những con sông ngọn suối cánh diều chăn trâu đánh bi chơi trận giả thì họ đã có những kỷ niệm khác. Có thể với các bạn trẻ thành phố quê hương chỉ là khoảng khắc ngắn ngủi thoáng qua nhưng với những đứa trẻ lớn lên ở thôn quê như chúng tôi quê hương mãi mãi là chùm sao ngân hà ló rạng lung linh những sắc màu. Nhớ những mùa hạ ban ngày trưa nắng chang chang chúng tôi chọn một nơi râm mát đanh bi đánh khăng chơi trò ô ăn quan. Chán lại rủ nhau đi tắm sông nghịch nước. Ban đêm dưới ánh chị Hằng chúng tôi rủ nhau đánh trận giả xung quanh những đụn rơm khô giữa vụ mùa còn dang dở đến khi mệt lả rồi rủ nhau nằm ở thềm nhà một đứa nào đó trong hội đánh một giấc đến sáng.Và còn biết bao nhiêu trò dưới đêm trăng.

      Quê tôi nơi miền Trung nổi tiếng với gió lào nắng nóng. Mùa hè đôi khi như hầm hập thiêu đốt cả người lớn và trẻ nhỏ nhưng đã có những tán cây xanh làm ô cho chúng tôi để chúng tôi trụ lại với thiên nhiên. Những đứa trẻ miền Trung đi qua mùa hè đứa nào cũng đen nhẻm vì nắng da sạm màu tóc cháy sém vì những trận bóng vì những cánh diều. Những đứa trẻ miền trung vẫn lớn lên đầy sức vóc.

      Mới ngày nào nay ta đã lớn lên bỏ lại mùa hạ diệu kỳ gác lại khung trời kỷ niệm ước mơ cứ như những cánh diều đùa với trời mây và gió ta đi qua những mùa hạ mùa hạ và một mùa hạ nay ta chùng lòng nhớ mùa hạ tuổi thơ như còn đò rời bến mà bóng dáng vẫn còn đây còn đây!

      Hạ sắp hết theo lẽ đất trời lại tới mùa thu. Đi qua cái khắc khoải nắng nóng với những cơn dông như xối ta lại bắt gặp sắc trời mùa thu. So với mùa hạ mùa thu có nhiều điều kì diệu hơn. Mùa thu sẽ đem đến cảm nhận dễ chịu hơn với tất thảy mọi người những ai đang cảm nhận từng phút từng giây quý giá của cuộc sống.

      Mùa thu là mùa của tựu trường. Gác lại mọi trò chơi vì tiếng trống trường rộn rã thúc giục ngày hội đến trường. Những tà áo trăng tinh khôi cũng như đang nô đùa cùng gió thu. Những hàng cây lao xao lá đón chào năm học mới. Bầu trời thu vợi vợi lên cao mãi cao mãi. 

      Mùa thu mang đến nhiều vẻ đẹp tinh tế quyến rũ lòng người. Mùa của lá vàng bay trong gió nhẹ trên nền trời trong xanh nắng vàng nhàn nhạt mùa của gợi hứng những vần thơ câu hát ngọt ngào. Mùa thu nền trời có lúc như dát bạc pha lê và xanh sâu thăm thẳm vừa điệu vợi đã giảm bớt cái oi nồng của mùa hạ mùa thu làm man mác lòng người.

      Mùa thu lá cây cũng đẹp hơn cây cối xanh tương trong mùa hạ bắt đầu chuyển mình làm dáng tạo vẻ cứ như một cô gái đương thì thả nét đường xuân...

      Mùa thu với tuổi thơ là ấn tượng về một đêm trung thu hoàng tráng. Trung thu được người lớn tổ chức trò chơi được cắm trại ăn cỗ. Đó có lẽ là dịp vi nhất trong năm đối với tuổi niên thiếu.

      Tôi nhớ mãi kỉ niệm trung thu khi tôi lên 10 khi buổi đất nước còn nghèo vào những năm 80 của thế kỷ XX. Buổi chiều hôm đó chúng tôi đi nhặt củi khô để hội phụ nữ và thanh niên tổ chức nấu cỗ rằm trung thu. Năm đó hai anh em tôi được hai suất cơm tôi nhớ mãi món cá trích chao ôi sao mà ngon thế. Tôi đã được ăn cá trích nhiều nhưng có lẽ đó là lần ăn cá trích ngon nhất trong đời. Hai anh em chúng tôi ngồi dưới trăng ăn cơm trong khi cha mẹ đang mãi làm việc chúng tôi còn bé thơ đói lòng thì ăn đâu biết đợi chờ.

      Khi tôi lớn lên xa nhà ra Hà Nội học tôi cảm nhận được một vẻ đẹp diệu kì của mùa thu Hà Nội. Sau này tôi đã có dịp chứng nhiều mùa thu khắp nơi ở đất nước song không đâu đẹp như mùa thu Hà Nội có phải vì tôi yêu Hà Nội hay chính mùa thu Hà Nội làm tôi lưu luyến mảnh đất này. Một thoáng Hồ Tây Hồ Gươm liễu rũ man man mặt hồ nhè nhẹ gió đưa màu xanh màu biếc bủa lấy không gian. Những đêm đêm ánh điện giăng lên các vùng hồ xen lẫn trong những chùm liễu rũ gợi cho ta những tao nhã đáng yêu của miền trần gian nước Việt. Có biết bao tác phẩm về mùa thu Hà Nội với đủ loại cung bậc và mãi mùa thu Hà Nội là một đề tài bất tận về thưởng thức và sáng tạo cái đẹp. ...

      Tôi không đủ sức để có thể diễn tả hết cái đẹp lay hồn của mùa thu Hà Nội song tôi cứ nghĩ mùa thu Hà Nội là mùa đẹp nhất trong năm mùa đẹp nhất Việt Nam nó được thổi vào một mảnh hồn riêng của Thăng Long- Đông Đô từ ngàn xưa.

      "Mùa thu nay khác rồi" cũng là mùa thu đấy nhưng hình như mỗi năm lại mỗi khác...Trãi dài cùng với lịch sử đất nước hình như bắt đầu bằng mùa thu. Mùa Thu Cách Mạng Tháng Tám giành độc lập vẫn còn âm vang. Mỗi năm cứ đến mùa thu toàn dân lại háo hức chào mừng Quốc Khánh đó là dịp để ôn trang sử nước nhà.

      Thu nay ta không là cậu sinh viên thửo nào nhiều mơ mộng. Không còn những năm lãng mạn ngồi trên ghế đá cạnh khuôn viên kí túc nhìn chiếc lá thu rơi xuống mặt hồ. Cuộc sống buộc ta phải nhìn thực tế hơn phải giải quyết những công việc cuộc sống hàng ngày...nhưng lòng vẫn bâng khuâng xao xuyến khi thời khắc chuyễn mùa giữa hạ và thu vẫn muốn lắng nghe một bản nhạc về mùa thu Hà Nội trong một tối cà fê cùng bạn cũ.

      Mùa thu rồi sẽ đi qua như mùa hạ nhưng mùa thu chỉ mới bắt đầu còn một khoảng dài mênh mang để lắng nghe hồn non nước trong sắc thu nắng thu tình thu. Và nếu ai hỏi bạn thích nhất mùa nào để sống với tôi tôi xin chọn mùa thu.

      HÀ NỘI Ngày chuyễn mùa tháng 8/2008 

        
 

More...