LƯU LUYẾN MÃI MÁI TRƯỜNG XƯA

By phamxuanhoang

  Bv đã đăng trong Kỷ yếu: Trường Phan Đình Phùng 60 năm một chặng đường Nxb CTQGHN 2006   

Kính tặng trường Phan Đình Phùng đặc biệt những người thầy cô giáo cũ đã dìu dắt bước chân em
_____________________________

Đã lâu lắm rồi tôi chưa có dịp về thăm lại mái trường xưa trường Cấp III Phan Đình Phùng. Mới đó thôi nay đã kỉ niệm sáu mươi năm thành lập trường đã thêm mười tuổi điều đó cũng có nghĩa là bề dày truyền thống của trường ngày càng được bồi đắp thêm thêm nhiều quả ngọt được gặt hái_ Những nhân tài nguồn lực cho đất nước- sau những năm tháng gieo trồng những mầm xanh. Vinh dự mang tên nhà chí sĩ yêu nước Phan Đình Phùng người đã tiếp tục phong trào Cần Vương kháng giặc cứu nước người tiêu biểu cho truyền thống bất khuất của xứ Nghệ và dân tộc Việt Nam. Sáu mươi năm qua bao thế hệ học sinh Phan Đình Phùng đã thành đạt khắp mọi miền đất nước. Hơn nửa thế kỷ trôi qua tôi nghĩ trường Phan Đình Phùng đã hòan thành sự nghiệp cao cả của mình.

Vẫn sừng sững và tôn nghiêm đó tượng đài cụ Phan trơ gan cùng tuế nguyệt quan năm tháng song ý nghĩa hơn là mái trường mang danh của Cụ đang năng sản cho đất nước những lớp người kế tục truyền thống yêu nước hiếu học của cha ông. Mười năm trước đây khi tôi còn là học sinh lớp 10 dưới mái trường này. Hồi đó tôi vẫn là một cậu bé bỡ ngỡ bước vào lớp mười được vinh dự chuẩn bị cho lễ kỷ niệm 50 năm thành lập trường đã không dấu nỗi niềm tự hào khâm phục khi xem lại những hình ảnh quý giá được lưu giữ trong phòng truyền thống về lịch sử của ngôi trường về những con người thành đạt công danh mà tên tuổi của họ trở thành tầm cỡ là niềm tự hào cho giới trí thức và nhân dân.

          Ngày ấy cậu bé tôi mong một ngày được vươn cao bay xa vượt lên khỏi đồng quê lam lũ thoát khỏi cảnh nghèo thành danh như mong mỏi của Mẹ. Tôi còn nhớ như in những khuôn mặt thầy cô đức độ bao dung. Ngoài những bài giảng trên lớp là sự quan tâm những lời động viên khích lệ. Cá nhân tôi được đón nhận được nhiều sự quan tâm nhất là của thầy chủ nhiệm dạy văn Nguyễn Kim Thư cô giáo Tiếng Anh Nguyễn Thị Tỷ thầy Nguyễn Hoài Sanh. Mỗi thầy cô có những sự giúp đỡ và tình cảm riêng. Cô Tỷ đã khuyến khích tôi học tiếng Anh có lần cô đã miễn học phí cho tôi nhờ khuyến khích đó mà sau này tôi có ý thức học ngoại ngữ lên đại học tôi có điều kiện tiếp cận nhanh và học khá môn này. Thầy Thư quan tâm nâng đỡ khuyến khích tôi đi học ôn để có kiến thức chắc cho kỳ thi đại học. Thầy Sanh truyền cho tôi bao điều bổ ích của kiến thức triết học chính thầy là người có nhiều ảnh hưởng tới việc nộp đơn lựa chọn chuyên ngành ở trường đại học của tôi sau này. Tất cả đó là những sự giúp đỡ nhỏ nhưng có ý nghĩa lớn. Tôi luôn mang trong lòng niềm tri ân các thầy cô. Ân nghĩa đi qua có bao giờ trả lại hết được nhưng tôi mãi trân trọng và ghi sâu trong tâm khảm những tấm lòng thầy cô.

          Tôi đã ra đi từ mái trường này mái trường đã đánh dấu bao sự đồi thay lớn của cuộc đời mái trường đã đưa tôi đến với cánh cổng trường đại học. Mái trường đã ghi dấu bao cảm xúc e lệ hồn nhiên và những tình cảm bạn bè vô tư trong sáng: nào Đông nào Quỳnh nào Oanh nào Thắng...tôi muốn có nhiều dịp gặp lại các bạn nhưng vì điều kiện địa lý và công việc chỉ biết tin về nhau qua bạn bè. Ngày đó tôi quý các bạn ở chí học hành tôi mến các bạn ở sự chân thành tôi mong đợi các bạn sự thành đạt và thực tế ngày nay các bạn đang trở thành những người có ích cho quê hương đất nước. Dịp gặp lại nhau cách đây mấy năm vừa rồi tôi đã được sống lại tình cảm tuổi hoa niên dẫu là chưa đầy đủ các thành viên của lớp cũ. Tôi mong ta sẽ có dịp ngồi lại bên nhau ôn về những kỉ niệm tuổi học trò.
          Sẽ là may mắn cho những ai trong cuộc đời có một mái trường để tự hào để hoài niệm. Đối với tôi trường Phan là nỗi nhớ là nơi chắp cánh cho cả bầu trời mơ ước. Tôi và ông cụ thân sinh tôi các cô tôi cùng các em tôi đều học tập dưới mái trường này. Ông cụ thân sinh tôi sinh ra trong thời buổi chiến tranh chống Mỹ đang học cuối cấp III gác bút nghiên lên đường vào Nam chiến đấu chống Mỹ cứu nước còn tôi may mắn được sống trong hòa bình đèn sách dưới mái trường Phan thi vào đại học trở thành sinh viên tiếp bước ước mơ của cha tôi còn dang dở do đất nước còn bóng giặc. Bây giờ trở thành một giảng viên tôi mới thấy được ý nghĩa công việc của người thầy của sự nghiệp trồng người tuy nhọc nhằn nhưng rất đỗi vinh quang. Tôi quý trọng hơn ân nghĩa của cha mẹ của thầy cô của những mái trường đã đi qua. Mười năm kể từ ngày tôi rời trường đó là một khoảng thời gian không ngắn trường đã đỗi thay nhiều. Bao thế hệ thầy cô đã về hưu đã chuyển cơ quan công tác riêng mái trường vẫn yên bình nằm đó trang nghiêm bên con đường mang tên người chí sĩ họ Phan vẫn âm thầm chở những chuyến đò đầy nuôi dưỡng những mầm xanh cho tương lai đất nước. Với tôi dẫu mười năm hay hơn nữa chắc hẳn vẫn nguyên sơ tình cảm với mái trường như buổi ban đầu:

Ngưỡng mộ và tự hào

Yêu mến và ngợi ca

Thành kính và tin tưởng

vào truyền thống vẻ vang và tương lai rạng rỡ của nhà trường.

Nhân dịp kỷ niệm 60 năm thành lập trường tôi muốn làm điều gì đó cho mái trường thân yêu hướng về trường với tất cả tấm lòng lưu luyến tôi viết những dòng này xem đó như một lời tri ân lời chúc tốt đẹp nhất tới quý thầy quý cô và những người bạn của tôi đã có những năm tháng đèn sách dưới mái trường này. Chúc cho trường Phan mãi mãi xứng đáng với niềm tin yêu quý trọng của các thế hệ học trò./.

Xuân Mai Hà Tây 05.11.2004

  Note:
Phần in nghiêng không được đua vào in trong kỷ yếu.PXH

More...

BỐ YÊU THƯƠNG

By phamxuanhoang



PTH: Hôm nay rỗi rãi ở nhà lên mạng chát với em gái em gái tôi gửi cho tôi đường link blog của em bài viết của em về người bố của anh em tôi. Đọc xong tôi thấy xúc động em gái của tôi thực sự đã có những chiều sâu trong suy nghĩ đó là điều đáng mừng. Bấy lâu nay tôi chưa yên tâm về em gái vì em là con gái út lại chịu thiệt thòi  nhưng tôi tin rằng em gái mình sẽ cũng sẽ là đứa có những phẩm chất tốt đẹp.
thao
Đôi lúc không giúp được gì nhiều cho các em tôi cũng chạnh lòng buồn song tôi luôn muốn các em biết tự lập biết chịu trách nhiệm về bản thân mình. 
Bố tôi là lính tôi đã học được từ ông phẩm chất của một người sĩ quan quân đội và vì thế tôi đều bảo các em tôi phải luôn rắn rỏi mà sống để vượt qua khó khăn vươn lên khẳng định mình trước cuộc đời!



 

Bố yêu thương!


Không biết giờ này Bố đang làm gì ở thế giới của Bố vậy nhỉ? Không biết ở thế giới đó Bố sống thế nào nhỉ? Ai sẽ đẩy xe đưa Bố đi chơi ai sẽ bóp chân cho Bố mỗi khi trở trời ai sẽ nhổ những cọng tóc sâu cho Bố nhỉ...? Không biết Bố có nhớ đến cô "con gái rượu" của Bố không nhỉ?... Mỗi lần nhớ Bố là trong đầu con có hàng ngàn câu hỏi Bố àh nhưng mà con hỏi mãi hỏi hoài mà vẫn chẳng thấy một tín hiệu trả lời nào cả . Sự im lặng đó càng làm con nhớ Bố nhiều hơn.


Con nhớ ngày thơ bé khi con đi học mẫu giáo ở nơi đất khách quê người con đã khóc khóc rất nhiều và không chịu đi học nữa. Bố đã dỗ dành con rất nhiều cho con lên giường nằm chung với Bố mặc dù đôi khi con hiếu động lại làm chân Bố đau nhưng Bố vẫn luôn vui vẻ dạy con tập hát kể chuyện cho con nghe... Con đã cười rất nhiều và líu lo học hát cùng Bố đến nỗi Mẹ dụ thế nào con cũng không chịu đi học nữa .


Con nhớ những ngày mình chuyển nhà về quê sống gia đình ta thật đầm ấm và thanh bình biết bao. Con vào lớp 1 bạn bè ở quê thì ko có nhiều giờ đi học lại càng lạ lẫm. Ngày đầu tiên đi học được Mẹ may cho cái xắc vải rất xinh con tự tin khoác đến lớp với tâm trạng rất vui. Được cái con làm bạn rất nhanh nên đã có bạn chơi. Vừa học về nhà là đã tíu tít khoe chuyện cho Bố nghe rồi. Thời gian trôi nhanh năm học kết thúc con chạy thật nhanh về khoe thành tích học tập 1 năm qua với Bố. Con thì cười tít (vì được nhận quà thưởng từ Bố nữa mà) Bố thì khi nào cũng khuôn mặt lạnh lùng nhưng con vẫn nhớ lúc đó bố xoa đầu con rồi nhoẻn miệng cười ^_^.


Con nhớ con đi học ôn đội tuyển thầy cho bài tập về nhà Bố đã cùng con giải những bài toán hóc búa đó. Lúc đó con không hiểu Bố làm cách nào mà giải hay và nhanh đến vậy. Đến sau này khi lên cấp III con mới biết ^;^. Mẹ bảo Bố học giỏi toán lắm nếu không phải đi lính thì Bố đã là sinh viên sư phạm toán rồi. Tụi bạn ghen tỵ với con khi con được Bố học cùng. Những lúc đó con tự hào về Bố biết bao.


Con nhớ những lúc rảnh rỗi con nhổ tóc sâu tóc bạc cho Bố. Con đếm cẩn thận từng cây từng cây một (vì cuối tháng Bố được lĩnh lương là con cũng được lĩnh lương Bố trả công mà ). Chú phát lương cứ trêu con con toe toét cái miệng cười và Bố cũng cười nụ cười của cuộc sống thanh bình.


Con nhớ cứ mỗi chiều chiều con không phải nấu cơm mà được đẩy Bố đi dạo quanh làng con được đu lên thanh ngang sau ghế Bố ngồi cảm giác sướng lắm Bố àh. Thỉnh thoảng rẽ vào một vài nhà bạn của Bố ngồi chơi có gì ăn con cũng được ké phần . Con thấy mình là đứa sướng nhất trên đời rồi ^;^


Con không quên những ngày trái gió trở trời vết thương Bố lại đau nhìn Bố lúc đó con chỉ ước giá mình con có thể đau hộ Bố đc một tý . Những ngày Bố phải vào viện điều dưỡng con ở nhà nhớ Bố lắm thỉnh thoảng con được xuống thăm Bố. Bố không ăn được cơm bệnh viện nên con lại phụ Mẹ nhặt ống bơ chụm bếp nấu cơm. Do không quen nên khói cay xè mắt nhưng con thấy rất vui. Được các cô chú ở cùng phòng Bố khen hoài. Ngoài mặt hơi xí hổ nhưng trong lòng con sướng lắm đó. Mà con tin lúc đó tuy không nói ra nhưng Bố cũng thấy vui lây ^;^


Và còn rất rất nhiều những kỷ niệm bên Bố mà con sẽ không bao giờ quên được.....


Mới đó thôi mà Bố đã rời xa chúng con đã 10 năm tròn. 10 năm nhìn lại thì chưa hẳn đã dài nhưng đối với riêng con thì nó dài dài bất tận vậy. 10 năm bao biến cố thăng trầm bao vui buồn.... Nhưng con vẫn chỉ muốn nói một câu mà thôi: "Bố ơi con nhớ Bố nhiều nhiều lắm! Giá như....!!!"

BY: Phạm Thị Phương Thảo
http://yobanbe.zing.vn/yobanbe/blog/displayshareviewdetail.847890.1a7bfeb9f39dbc48341da3b69097f391.html

More...

- GIỮA LÒNG HÀ NỘI_Phạm Thạch Hoàng

By phamxuanhoang

  

              

Tôi đi giữa phố hoa đào

Bỗng nghe Hà Nội thuở nào hiện sinh

Mênh mang lòng biết bao tình

Lắng hồn non nước nhục vinh bao đời


Ngẩng cao đầu hào hoa Hà Nội

Linh thiêng thay đất rồng bay

Mê say nối tiếp mê say

Bao miền đất nước tới xây mộng vàng



Hà Nội trời xanh mây trắng

Hà Nội thơm hoa và nắng

Hà Nội hương nồng giăng giăng

Hà Nội đẹp tựa miền trăng

Hà Nội năm tháng vĩnh hằng nhân văn

Hà Nội - Ninh Bình 01.2009


chợ hoa ngày tết ở Hà Nội








Hoa đào vẫn muôn năm cũ




Bên nồi bánh chưng nghe hương hồn của Tết

Cảnh Ông đồ Xin- cho; mua- bán Chữ


CT: Tết Hà Nội xưa và nay 2009 - Xuân sắc Hà Thành


(Note: ảnh sưu tầm  PTH)

More...

- Đầu xuân cảm nhận chữ Hóa trong bài thơ Hóa của VTH

By phamxuanhoang

Tôi rất thích chữ HÓA của VTH. Hóa là một động từ trong bt trên ta bắt gặp sau ngoại động từ ấy là vô số tân từ và hệ quả của nó là vô số cảm giác cung bậc được diễn tả bằng những tính từ khá đắt. Mọi sự hóa trên đời vừa là thực hóa vừa là ảo hóa và cái biến hóa cao nhất là cái Tâm hóa Vật khi tâm hóa vào vật vật dường như biến mất chỉ còn là là Tâm. Thời gian có thể hóa tất cả thành hư ảo những dấu vết cũng sẽ mờ xa trong thời gian nếu những ký ức không lưu giữ nó. Hóa của chị Vũ không biến mất mà vẫn còn lại đó vết thời gian hay chăng cũng là Vết Ký Ức không thể phai mờ. ...

...................

More...

- Lời đầu xuân ngày trở lại với cộng đồng VNweblogs.

By phamxuanhoang

       
Hoa dao vi thuoc cho suc khoe va sac dep
Trong một thời gian đón tết Nguyên Đán ở Gia Sinh Gia Viễn Ninh Bình một vùng quê thanh bình nơi có khu du lịch tâm linh chùa Bái Đính nổi tiếng  bận bịu với con cái và chung vui không khí gia đình PTH không có dịp lên mạng. Hôm nay trở lại với Hà Nội trở lại với công việc của mình và giao hòa cùng cộng đồng vnweblogs. Những dòng đầu tiên là lời chào mừng lời chúc chúc năm mới:
thiep nam moi

- Kính chúc quý vị quý anh chị em bè bạn và sinh viên một năm Kỷ Sửu dồi dào Sức khỏe Thành đạt An khang và Hạnh phúc!....
Hoa đào
- On the occasion of the Year of the Ox I would like to extend my
best wishes to you and your family for a year of prosperity good health success and happiness!

More...

- Những loài hoa đẹp

By phamxuanhoang

Mùa xuân là mùa hoa nở rộ khoe sắc ngôn ngữ của loài hoa thật biểu cảm kỳ lạ.
Đứng trước hoa ta thấy thiên nhiên quả thực là người mẹ sản sinh ban tặng cho con người những vẻ đẹp quyết rũ đến say lòng tôn lên cuộc sống của con người làm cuộc sống trở nên thanh cao đẹp đẽ. 
Những bông hoa đẹp dưới đây không thể không làm quý sững sờ.    
    Mời quý bạn cùng thưởng thức mãn mục mãn lòng trong hương sắc dịu ngọt của Mùa Xuân!




More...

Một kỉ niệm bạn bè với Nguyễn Vinh Giang

By phamxuanhoang

PTH: Thời đại học tôi có một người bạn người em Ở Nam Xuân Nam Đàn  Nghệ An là Nguyễn Vinh Giang dẫu bị tật từ nhỏ nói năng và viết rất khó khăn nhưng em đã vượt khó học xong đại học Khoa Địa chất trường Đại học Khoa học Tự nhiên. Cách đây mấy năm anh em có liên lạc được với nhau sau đó tôi mất số điện thoại của em tôi lại đổi số máy thành ra nếu muốn em chắc cũng không liên lạc lại được với tôi. Nay gần dịp tết đọc lại mấy cuốn sổ nhỏ cũ có bài thơ em ghi tặng tôi ngày tôi đã ra trường đi công tác và em vẫn còn là cậu sinh viên nhớ tình cảm anh em thời đi học nếu ở Sài Gòn em có về Nghệ An ăn tết em hãy liên lạc nhé. sm: 0916069869!
....

More...

K.8 XÓM TÔI

By phamxuanhoang

.... 

Nam 2002 toi thi do cong chuc va ve DHLN nhan cong tac song cung anh em be ban trong day nha tap the gan cong phu cua truong. Chi o do trong khoang tg ngan chung 1 nam song do la nhung nam thang dau tien khoi dau duyen nghiep nhieu kho khan va co khong it noi niem xuc cam. Tu do den nay da co bao su thay doi nhung nguoi trong xom k8 ay da lap gia dinh chuyen ra o rieng nhieu nguoi van con o tap the nhieu nguoi da la thac si va dang lam nghien cuu sinh. Tg da troi qua co luc nao do co the moi nguoi se nho minh da co mot  khoang tg tap the nhu the. Tg o tap the k8 do toi da lam mot bai tho vui nay toi con giu duoc ban Ngoc The da danh may. Vua roi chuyen nha thu don tai lieu toi bat gap bai tho nay xin duoc tai len day chia se cung moi nguoi.


K.8 XÓM TÔI

Phạm Xuân Hoàng

K.8 xóm tôi

Mỗi người mỗi ngả

Sĩ Hà -Yên Bái Đức Luận- Tuyên Quang

Xuân Hoàng - Hà Tĩnh

Mỗi người mỗi tính

Cùng ‘dân Mác Lê

Phòng ở liền kề

Suốt ngày đàm đạo

More...

- Đôi dòng cảm nhận Phạm Xuân Nguyên

By phamxuanhoang

 

Phạm Thạch Hoàng: Đây là những dòng cảm nhận của tôi về Phạm Xuân Nguyên một người mà tôi quen biết và quý mến lẫn học thuật và cuộc sống. Tôi mong rằng có điều gì không phải chú Nguyên sẽ bỏ qua cho tôi một kẻ hậu học nhưng tấm lòng luôn ngưỡng mộ và cầu thị các bậc cha chú của mình.

--------------------------------------------------------

Tôi biết đến cái tên Phạm Xuân Nguyên từ ngày tôi còn ngồi trên ghế giảng đường đại học vào những năm cuối những năm 90 của thế kỷ trước. Phạm Xuân Nguyên khi đó đã là một cái tên nổi tiếng và quen thuộc trong giới văn chương và lý luận văn học. Hồi đó đọc ông biết ông trên những trang sách nhưng tôi chưa thể hình dung ông ở ngoài đời. Rồi duyên kì ngộ khi tôi về làm giảng viên trường Đại học Lâm nghiệp nơi có lần ông được mời về nói chuyện cùng thi sĩ Hoàng Nhuận Cầm nhân dịp cuốn nhật kí của Nguyễn Văn Thạc trở thành một hiện tượng văn học sống động dành cho lớp trẻ. Ngoài hành lang chú cháu biết nhau ông mời tôi có dịp xuống Hà Nội ghé thăm.

More...

Những nguyên tắc đạo đức trong giảng dạy đại học

By phamxuanhoang

PTH: làm gì thì cũng có những nguyên tắc của nó nhất là những việc lớn quan trọng. GD đại học rất cần được xác lập những nguyên tắc đạo đức căn bản về đạo đức cho người giảng dạy. Những ý kiến sau đây là để tham khảo song tự thấy rất bổ ích cho chính mình!




Những nguyên tắc đạo đức trong giảng dạy đại học được Society for Teaching and Learning in Higher Education (STLHE) xây dựng là một tập hợp những nguyên tắc đạo đức căn bản xác định trách nhiệm nghề nghiệp của các giáo sư đại học trong vai trò giảng viên được xây dựng dưới dạng những hướng dẫn chung những tiêu chuẩn lý tưởng hay những kỳ vọng. Chúng cần phải được xét đến trong khi thiết kế và phân tích công việc giảng dạy cùng với những điều kiện và hoàn cảnh liên quan khác; những nguyên tắc này không phủ nhận quyền tự do học thuật mà thay vào đó nó mô tả những cách khác nhau để thực hành quyền tự do học thuật một cách có trách nhiệm.


More...